HOA VĂN QUỶ DỊ - Chương 1699: Người quen gặp lại

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:18:45
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự kinh ngạc của Dương Thiên lý. Đến cả bản  cũng kinh ngạc. Chẳng lẽ khi bệnh thận hư của  khỏi , sinh dị năng gì ?  thực sự ngửi thấy thi khí, hơn nữa còn xa, xa, chính  cũng thể giải thích rõ ràng.

“Đuổi theo!”

Sau phút chấn động, Dương Thiên nhanh bình tĩnh . Bây giờ việc cần làm chính là truy kích hung thủ. Tất cả ở đây đều c.h.ế.t thảm, mà hiện trường giao đấu, họ gần như sức phản kháng, mỗi đều một đòn trí mạng. Có thể thấy hung thủ cực kỳ mạnh.

 chỉ một hướng, cùng Dương Thiên đuổi theo phía . Trong lòng   chút căng thẳng — hung thủ cảm giác chính là Hoàng Nguyên. Thực lực mạnh mẽ như , thi lực khủng bố, ngoài thì còn ai đây nữa?

Trước đây, khi ở Minh Điện,  từng thấy một trông giống Hoàng Nguyên. Khi đó  còn tưởng nhầm, nhưng khi Dương Thiên với  chuyện ,  buộc tin. Hơn nữa, đống xác c.h.ế.t đầy đất dường như đều c.h.ế.t tay .

 và Dương Thiên đuổi theo, nhưng tình huống khó xử, vì phía chạy còn nhanh hơn. Không những chúng   rút ngắn cách, mà ngược còn bỏ xa dần.

Cuối cùng… mà biến mất, đuổi kịp.

“Nhẹ quá! Hình như chúng làm mất dấu .”

Cuối cùng  vẫn dừng . Dù   thể cảm nhận xa, nhưng dường như kẻ đó chạy xa hơn nữa.

Dương Thiên cũng bất lực, đành dừng cùng . Thứ ở phía căn bản con , nhanh hơn chúng  là chuyện bình thường. Chúng  cần thể lực, mà giới hạn của xác con cũng chỉ đến thế, khó so với yêu ma quỷ quái.

“Giờ làm ? Hung thủ bắt , c.h.ế.t tiệt!”  giậm mạnh chân, trong lòng vô cùng cam tâm. Nửa đêm nửa hôm vất vả chạy tới, mà vẫn kịp; thì c.h.ế.t sạch, cứu một ai, còn để hung thủ chạy thoát.

  cách, theo .”

Dương Thiên đột nhiên lấy một lá kim phù, gấp thành hình một con hạc giấy.

Ghê thật, một thời gian gặp mà   dùng tới kim phù . Uy lực và tác dụng của kim phù thể so với các loại phù khác. Đây là thứ phù do cao nhân dùng tuổi thọ và huyết khí của luyện thành, cực kỳ hiếm và quý giá.

Dương Thiên bắt đầu làm pháp, chẳng bao lâu con hạc giấy như sống , bay về phía .

“Chuyện gì ? Đây là thuật gì?”  và Dương Thiên vội vàng đuổi theo. Con hạc giấy bay nhanh, theo cũng tốn sức.

Dương Thiên đột nhiên chộp một nắm khí, :

“Thi khí của hung thủ quá mạnh, nơi qua vẫn còn lưu . Con hạc giấy sẽ theo thi khí mà , lẽ cuối cùng thể tìm vị trí của hung thủ.”

Không ngờ Dương Thiên còn chiêu . Nếu là hoàng phù thì   dám chắc, nhưng kim phù thì lẽ thật sự khả năng. Có những pháp thuật truy tìm thi thể, truy tìm quỷ khí lợi hại, vô cùng chính xác.

Đi theo kim phù suốt một đường, hơn một tiếng đồng hồ, chân  gần như khụy xuống, cuối cùng dừng một ngọn núi tuyết.

Nơi cực kỳ hẻo lánh và lạnh giá. Không chúng   băng qua bao nhiêu ngọn núi, mới tìm một chỗ như thế .

“Núi tuyết?”  vốc một nắm tuyết lên, ngửi thử — thi khí.

“Ở đó!”  cực kỳ chắc chắn . Xem hung thủ chính là về đây, hẳn sai.

Không ngờ g.i.ế.c xong mà còn chạy xa đến thế, đúng là băng rừng vượt núi. Chúng  đuổi một mạch, suýt nữa thì kiệt sức.

lúc , kim phù đột nhiên “phụt” một tiếng, cháy thành tro.  bỗng thấy xót của — chỉ để tìm thi khí thôi mà, lãng phí quá chứ? Nếu là , chắc chắn nỡ dùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hoa-van-quy-di/chuong-1699-nguoi-quen-gap-lai.html.]

“Lên , đừng lãng phí thời gian ở đây.”

Dương Thiên hào phóng, lập tức leo lên núi tuyết, liếc cũng thèm liếc kim phù một cái.  vội vàng theo sát phía .

Núi tuyết giống núi bình thường. Tuy tuyết dày, nhưng lạnh, mỗi bước giẫm xuống đều mềm nhũn, lún rút , vô cùng tốn sức.

Khi lên đến lưng chừng núi,  cảm nhận một luồng thi lực kinh khủng, ở ngay đỉnh núi. Dương Thiên hiển nhiên cũng cảm nhận , cả trở nên cực kỳ cảnh giác, thậm chí còn căng thẳng hơn .  cau chặt mày, sắc mặt đổi hẳn.

“ngươi  thấy luồng thi lực quen ?”

 gật đầu. Thật lòng mà , luồng thi lực  cảm thấy giống Hoàng Nguyên vô cùng, gần như sai chút nào. Xem nhầm , kẻ ở hẳn chính là Hoàng Nguyên. Tên thật sự sống , c.h.ế.t tiệt!

Dương Thiên thêm gì nữa, chỉ cố sức leo lên. Chẳng bao lâu , cuối cùng chúng  cũng lên tới đỉnh núi.

Lúc , chúng   thấy một đàn ông đang ở đó, mặc cho tuyết rơi phủ lên . Trong lòng ôm một phụ nữ — một phụ nữ cực kỳ xinh .   từng thấy phụ nữ nào kinh diễm đến , thậm chí còn dùng từ ngữ nào để miêu tả cho thích hợp.

trông như một c.h.ế.t, yên lặng trong lòng đàn ông. Gió tuyết phủ lên hai , tựa như đông cứng họ thành một pho tượng băng.

Người đàn ông ,  và Dương Thiên quen thuộc hơn ai hết — chính là Hoàng Nguyên, một linh cương thi vương c.h.ế.t từ lâu, một quái vật khiến sợ hãi đến cực điểm.

“Các ngươi đến ? Lâu gặp!” Hoàng Nguyên chủ động lên tiếng chào hỏi. hề dậy, vẫn tiếp tục ôm phụ nữ , vẻ mặt lạnh lùng.

“Hoàng Nguyên, ngươi thật sự sống ? Rốt cuộc là làm thế nào?”  và Dương Thiên đều vô cùng tò mò. Rõ ràng c.h.ế.t hẳn , tại cuối cùng vẫn thể sống ? Điều thể.

Hoàng Nguyên về phía chúng , ánh mắt vẫn sắc bén như . Hắn quả thật chẳng đổi chút nào.

“Nhiều năm , móc trái tim của , đưa cho Khê Minh, vì thế mà mất một phần sức mạnh.”

“Không lâu đây, một phụ nữ dùng thuật trát giấy dung hợp t.h.i t.h.ể của , trát thành một giấy. lúc trái tim của cũng xuất hiện, t.h.i t.h.ể và thi tâm hợp nhất, một nữa sống .”

“Bất t.ử bất diệt, thuộc tam giới, nhảy ngoài ngũ hành. Ta ở trạng thái chỉnh, ai g.i.ế.c . Nếu , các ngươi nghĩ vì năm xưa Hoàng Đế chỉ phong ấn mà thôi?”

Nghe xong những lời ,  lập tức nghĩ tới Quỷ Bà — con mụ gây họa !

Tên quả thật tim. Dương Thiên còn từng bảo  đánh vị trí tim của , đó là điểm yếu. Giờ tim, chẳng là vô địch ?

Lần thì rắc rối lớn , đ.á.n.h với Hoàng Nguyên một nữa, thắng nổi .

“Nói thật, đ.á.n.h với các ngươi nữa, vì ý nghĩa. Khê Minh  tìm , chỉ ép Diêm Vương mặt để hồi sinh nàng. Còn các ngươi, cút càng xa càng !”

Hoàng Nguyên vuốt nhẹ mái tóc của Khê Minh, dịu dàng đến mức giống một Linh Cương Thi Vương g.i.ế.c chớp mắt.

“Những đó là do ngươi g.i.ế.c ?”

Dương Thiên đột nhiên chất vấn, hề lùi bước.

, đều là g.i.ế.c. Tất cả những âm đều do g.i.ế.c.”

Hoàng Nguyên phủ nhận, còn thản nhiên trả lời, như thể mạng trong mắt chẳng khác nào kiến cỏ, đáng nhắc tới.

“Vậy thì, chúng buộc đ.á.n.h một trận.”

Loading...