Trong gian tĩnh lặng đến đáng sợ, Anh dường như thấy cả tiếng tim đang đập loạn xạ vì lo âu.
"Cố Ngôn Việt, sửa chữa sai lầm nên mới đưa về. cũng hiểu rõ điều đó là tưởng mà. Vậy nên, làm ơn buông tha cho ."
Lục Ương Ương đặt chiếc vòng chỗ cũ, từng lời cô đều rành mạch và lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Tình cảm của chúng cũng giống như chiếc vòng . Dù khéo léo chắp vá đến , thì những vết rạn nứt vẫn vĩnh viễn tồn tại ở đó, bao giờ biến mất."
Nhìn thấy sự im lặng của , cô xoay , thẳng đôi mắt .
"Anh để . Tôi c.h.ế.t mòn ở nơi thêm một nào nữa."
Ánh mắt cô vẫn như thuở nào, đầy kiên định và chút lay chuyển.
Lòng Anh gào thét đồng ý, thể để mất cô thêm nữa. Thế nhưng cổ họng như ai đó chặn , thể phát bất cứ âm thanh nào.
Thấy sự giằng xé trong mắt , giọng Lục Ương Ương bỗng chùng xuống đầy khẩn thiết: "Tôi cầu xin đấy."
Hai chữ "cầu xin" nặng tựa ngàn cân, khiến Cố Ngôn Việt cảm thấy linh hồn như tan nát.
Anh chậm rãi bước tới, vuốt ve gò má xanh xao của cô. Khi chạm vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, tim Anh nhói lên từng hồi.
Anh khẽ lau giọt nước mắt , khó nhọc nhưng đầy dịu dàng đáp : "Được..."
Ngày Lục Ương Ương rời , bầu trời giăng đầy những sợi mưa sầu lất phất.
Bóng hình cô khuất dần trong màn mưa bụi, cũng là lúc trái tim Cố Ngôn Việt trống rỗng.
Anh thêm câu nào, ngay cả việc tiễn cô cũng chỉ dám thực hiện trong âm thầm.
Anh lặng ở một góc khuất nơi phi trường, qua màn mưa dày đặc, dõi theo chiếc phi cơ chở cô khuất hẳn phía đường chân trời.
Sau khi trở về biệt thự, Cố Ngôn Việt đổ bệnh nặng. Trong cơn sốt mê man, Anh mơ thấy một giấc mộng dài.
Trong mơ, Lục Ương Ương giữa làn mưa bụi mờ ảo mỉm từ biệt Anh .
Cô rằng, những cây hoa trong vườn năm tới chắc chắn sẽ nở rộ và lắm.
Rồi cô gì thêm, lẳng lặng xoay bước , tan biến dần màn mưa mịt mù.
Cố Ngôn Việt cứ chạy theo, gọi tên cô mãi nhưng bắt kịp, cho đến khi bóng dáng tan biến.
Anh giật tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, vội vàng cầm lấy điện thoại để trang cá nhân của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hoa-tra-no-ro/chuong-20.html.]
Kể từ khi rời , thỉnh thoảng cô vẫn đăng những trạng thái mới lên mạng xã hội.
Đôi khi là vài mẩu chuyện đời thường giản dị, lúc là những tấm hình phong cảnh chụp vội trong hành trình du lịch của .
Thỉnh thoảng, Cố Ngôn Việt lấy lý do gì đó để nhắn tin hỏi han cô vài câu.
phần lớn thời gian, Anh chỉ lặng lẽ nhấn nút "thích" mỗi bài đăng của cô. Anh thậm chí dám để bình luận, vì sợ rằng sự hiện diện của sẽ khiến cô cảm thấy phiền lòng.
Thư ký báo cáo công việc, thấy Cố Ngôn Việt đang thẫn thờ bài đăng mới nhất của Lục Ương Ương, bèn mỉm : "Xem sắc mặt phu nhân dạo lên nhiều , một ngày nào đó cô sẽ về thì ?"
Kể từ ngày Lục Ương Ương rời , Cố Ngôn Việt dường như trở thành chăm tương tác mạng xã hội nhất.
Bất kể Lục Ương Ương đăng tải thứ gì, Anh nhất định sẽ nhấn like.
Chẳng câu nào của thư ký chạm trúng nỗi đau, chiếc điện thoại tay Cố Ngôn Việt trượt xuống đất. Anh , một nụ đầy cay đắng và xót xa.
"Không về nữa . Ương Ương của ... sẽ bao giờ về nữa!"
Thư ký hiểu chuyện, cũng chẳng dám tò mò. Thấy thần sắc Cố Ngôn Việt vẻ bất , vội vã ôm tập tài liệu rón rén lui ngoài.
Trời hửng sáng, Cố Ngôn Việt lật xem từng dòng trạng thái mà Lục Ương Ương đăng tải trong suốt một năm qua, bỏ sót một tin nào.
Bài đăng mới nhất trang cá nhân của cô chỉ là tấm hình một cây hoa trắng đang nở rộ rực rỡ.
Anh hiểu rõ, bức ảnh chụp trong thời gian gần đây.
Hoa nở mùa , bài đăng đó thực chất chính là lời từ biệt cuối cùng của cô.
Anh ngập ngừng vài giây, đó đ.á.n.h liều gửi cho Lục Ương Ương một tin nhắn.
tin nhắn cứ thế bặt vô âm tín, mãi chẳng thấy hồi âm.
Khi Lục Ương Ương , cô chỉ chấp nhận giữ liên lạc qua WeChat, tuyệt đối cho Cố Ngôn Việt bất kỳ phương thức nào khác, đến cả điện thoại của dì Ngô cũng giấu kín.
Cố Ngôn Việt sợ nếu ép quá, cô sẽ cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng, nên Anh cũng chẳng dám đòi hỏi gì thêm.
Để đến tận lúc , dù lòng nóng như lửa đốt, Anh cũng chẳng cách nào để xoay xở.
Rất lâu đó, Cố Ngôn Việt còn thấy trang cá nhân của cô cập nhật thêm điều gì.
Cho đến một đêm nọ, Anh bừng tỉnh giữa cơn ác mộng, mồ hôi lạnh vã như tắm.
Trong giấc mơ , Lục Ương Ương nghiêng giữa một rừng hoa , cô ngoái đầu mỉm với Anh đầy dịu dàng.