Hoa tàn trên vách núi - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-01-10 11:19:38
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày tiếp theo, Văn Ngạn Từ gần như dùng hết tất cả sự lãng mạn trong đời .
Ngày thứ nhất, đưa cô đến vòng mặt trời cao nhất Bắc Thành.
“Nghe những đôi tình nhân hôn ở điểm cao nhất sẽ bên trọn đời.” Anh cửa cabin, đáy mắt mang theo sự kỳ vọng đầy cẩn trọng.
Nguyễn Vụ Lê lạnh: “Vậy chúng nên hôn ở điểm thấp nhất, như kiếp sẽ bao giờ gặp .”
Ánh sáng trong mắt Văn Ngạn Từ vụt tắt, nhưng vẫn cố gượng : “Không , chỉ đưa em ngắm cảnh đêm thôi.”
Khi vòng lên đến điểm cao nhất, ánh đèn của cả thành phố thu trọn tầm mắt. Văn Ngạn Từ bất ngờ quỳ một gối xuống, lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc nhẫn kim cương.
“Lê Lê,” giọng khàn, “Nếu như thể làm một nữa...”
“Không nếu như.” Cô ngắt lời , đầu ngoài cửa sổ.
Ngày thứ hai, đích làm một bàn tiệc thịnh soạn.
“Tôi nhớ em thích ăn cay.” Anh gắp một miếng cá bát cô, ánh mắt dịu dàng, “Nếm thử xem?”
Nguyễn Vụ Lê liếc một cái: “Nguyễn Kiến Vi ăn cay, cho nên đây bao giờ làm những món đúng ?”
Bàn tay Văn Ngạn Từ khựng giữa trung.
Cô thản nhiên đổ hết thức ăn thùng rác ngay mặt .
Ngày thứ ba, đưa cô bờ biển.
Khi màn đêm buông xuống, hàng loạt máy bay lái tạo thành hình gương mặt đang của cô bầu trời, pháo hoa nổ tung thành dòng chữ “Lê Lê, yêu em”.
Nguyễn Vụ Lê bầu trời rực rỡ, đột nhiên bật : “Văn Ngạn Từ, năm đó cũng theo đuổi Nguyễn Kiến Vi như ?”
Anh đột ngột siết chặt nắm đấm, cổ họng nghẹn đắng: “... Không .”
“Chỉ em.” Giọng thấp đến mức gần như thấy, “Những thứ , đều chỉ dành cho một em.”
Nguyễn Vụ Lê hề lay động.
Sau khi trở về phòng, Nguyễn Vụ Lê nghĩ đến việc ngày mai là ngày cuối cùng, liền phòng định sắp xếp đồ đạc, vô tình mở chiếc túi mà của Tạ Quân Xuyên đưa cho cô.
Bên trong là một phong bì bằng giấy xi măng, mép giấy ố vàng, giống như ai đó vuốt ve qua nhiều .
Cô ngập ngừng bóc , một xấp thư trượt xuống——
Mỗi bức thư ở phần mở đầu đều : 「Gửi Lê Lê」.
Bức thư thứ nhất: 「Lê Lê: Hôm nay đầu tiên gặp em ở bữa tiệc nhà họ Lương. Em mặc chiếc váy trắng, trong vườn cho mèo ăn, rõ ràng xung quanh náo nhiệt như , nhưng em giống như đang ở trong một thế giới yên tĩnh của riêng . Anh tầng hai em lâu, cho đến khi em phát hiện và mỉm với . Khoảnh khắc đó , tiêu đời . —— Quân Xuyên」
Bức thư thứ hai: 「Lê Lê: Nghe đứa con riêng nhà họ Nguyễn tìm em gây rắc rối. Anh bảo quản gia lấy danh nghĩa Tạ gia gửi t.h.u.ố.c cho em, em dùng . Thật đích đến thăm em, nhưng tìm lý do thích hợp. —— Quân Xuyên」
Bức thư thứ ba: 「Lê Lê: Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của em, cũng là ngày giỗ của em. Anh bay đến Bắc Thành, đợi bên ngoài nghĩa trang cả một ngày, thấy em một bia mộ. Anh mua chiếc bánh kem việt quất mà em thích nhất đặt ở cửa, hy vọng em thể nếm thử một miếng. —— Quân Xuyên」
Bức thư cuối cùng: 「Lê Lê: Bố em đến đề cập chuyện hôn sự, hy vọng Tạ gia và Nguyễn gia đính hôn. Anh ông gả đứa con gái thứ hai sang đây, đây là một cái bẫy, nhưng vẫn đồng ý. Bởi vì đây là cách duy nhất để thể cưới em. Nếu em thấy bức thư , chứng tỏ chúng kết hôn . Xin em đừng sợ hãi cuộc hôn nhân , vì thương hại mới cưới em. Từ năm mười sáu tuổi đầu gặp em, luôn chờ đợi ngày . —— Quân Xuyên」
Lá thư trượt khỏi tay Nguyễn Vụ Lê.
Cô nhớ ánh mắt của Tạ Quân Xuyên khi tỉnh cô—— ánh mắt đầy sự kìm nén và thâm trầm đó, hóa là sự lịch sự của lạ, mà là tình cảm chôn giấu nhiều năm.
Sáng sớm ngày thứ tư, cô ở phòng khách, bình thản : “Hết bảy ngày , .”
Bàn tay đang pha cà phê của Văn Ngạn Từ khựng .
“Tôi là sẽ để em .” Anh xoay , đáy mắt u tối, “ tiền đề là, em đưa lựa chọn—— là đến bên cạnh Tạ Quân Xuyên, là ở bên cạnh .”
Nguyễn Vụ Lê lạnh: “Tôi chọn ...”
Lời còn dứt, Văn Ngạn Từ đột nhiên rút một khẩu s.ú.n.g lục ổ , chĩa thẳng thái dương !
“Hai lựa chọn.” Giọng bình tĩnh đến đáng sợ, “Em ở , hoặc em rời .”
“Khẩu s.ú.n.g bốn viên đạn, ba viên rỗng, một viên đạn thật.” Anh gạt chốt an , “Tiếp theo, mỗi khi em một chữ, sẽ nổ một phát súng.”
Ý của là, chỉ khi cô “Em ở ”, mới c.h.ế.t.
Còn nếu cô dám , chắc chắn sẽ c.h.ế.t!
Đồng t.ử Nguyễn Vụ Lê co rụt : “Anh điên ?! Dùng mạng sống của để đe dọa ?”
“Không.” Anh khẽ , “Tôi chỉ đang đ.á.n.h cược thôi.”
“Cược xem... rốt cuộc em một chút nào quan tâm đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hoa-tan-tren-vach-nui/chuong-20.html.]
Cô chằm chằm , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Văn Ngạn Từ,” cô nghiến răng, “Đừng ép hận .”
“Vậy thì cứ hận .” Ánh mắt cố chấp mà dịu dàng, “Ít nhất vẫn hơn là quên mất .”
“Đoàng!”
Phát s.ú.n.g thứ nhất, đạn rỗng.
Mắt Văn Ngạn Từ hề chớp lấy một cái.
“... Muốn.”
“Đoàng!”
Phát s.ú.n.g thứ hai, vẫn là đạn rỗng.
Trán rịn mồ hôi lạnh, nhưng vẫn mỉm cô: “Tiếp tục .”
Đầu ngón tay Nguyễn Vụ Lê run rẩy, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Rời...”
“Đoàng!”
Phát s.ú.n.g thứ ba, đạn rỗng.
“Khỏi!”
Phát s.ú.n.g thứ tư——
“ĐOÀNG!!!”
Máu tươi tức khắc phun trào từ lồng n.g.ự.c Văn Ngạn Từ!
Anh lảo đảo lùi vài bước, ngã quỵ xuống đất, nhưng vẫn đang mỉm .
“Lê Lê...” Miệng đầy máu, giọng nhẹ tựa tiếng thở dài, “Em thật nhẫn tâm.”
Nguyễn Vụ Lê c.h.ế.t trân tại chỗ, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.
Cô m.á.u của tràn sàn nhà, đồng t.ử của dần dần dại , nhân viên y tế xông khiêng ...
Từ đầu đến cuối, cô hề đầu .
Một tháng , tại Nam Thành.
Tạ Quân Xuyên tổ chức cho cô một đám cưới linh đình.
Váy cưới trắng tinh khôi, hoa hồng rực rỡ, cùng lời chúc phúc của tất cả .
Linh mục hỏi: “Nguyễn Vụ Lê tiểu thư, con đồng ý lấy Tạ Quân Xuyên làm chồng, dù nghèo khó giàu sang...”
Cô đàn ông dịu dàng mắt, khẽ : “Con đồng ý.”
Khi trao nhẫn, Tạ Quân Xuyên đột nhiên thấp giọng hỏi: “Tình hình của , lắm.”
Đầu ngón tay Nguyễn Vụ Lê run lên.
“Bác sĩ viên đạn chỉ cách trái tim một centimet, sống sót là kỳ tích.” Tạ Quân Xuyên cô chăm chú, “ lẽ... sẽ mãi mãi tỉnh nữa.”
Nguyễn Vụ Lê im lặng lâu, cuối cùng mỉm : “Đừng nhắc đến nữa.”
Cô kiễng chân, hôn nhẹ lên khóe môi Tạ Quân Xuyên: “Quãng đời còn , mong Tạ chỉ giáo thêm.”
Tạ Quân Xuyên dịu dàng hôn : “Tạ phu nhân, mong em chỉ giáo thêm.”
Đêm khuya khi đám cưới kết thúc, Nguyễn Vụ Lê một ban công.
Ánh trăng rắc lên chiếc nhẫn kim cương ngón áp út của cô, tỏa sáng lấp lánh.
Cô đột nhiên nhớ về lâu đây, về vệ sĩ luôn lạnh lùng theo lưng cô.
Nhớ về nhát d.a.o đỡ cô, nhớ về ấm khi cõng cô về nhà trong đêm mưa, nhớ về ánh mắt của khi câu cuối cùng “Lê Lê, sẽ dùng mạng sống để yêu em”...
Và cũng nhớ về dáng vẻ ngã gục trong vũng máu, mỉm cô thật nhẫn tâm.
Gió đêm thổi tan vệt nước nơi khóe mắt.
Cô khẽ : “Văn Ngạn Từ, tạm biệt.”
“Mãi mãi gặp .”
Hết