Hào Môn Sủng Ái: Vợ Cũ Của Phó Tiên Sinh Không Dễ Chọc - Chương 7: Vốn Liếng Câu Nhân

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:00:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giản Thâm giật , ăn gan hùm mật gấu , cái gì cũng dám xem?

Hơn nữa, cũng kẻ biến thái!

“Không dám!”

Phó Nghiên Châu lạnh lùng liếc một cái, nhấc chân ngoài, đồng thời : “Nói với Mạnh tỷ, theo dõi sát .”

“Vâng!”

Xuân Đào sa thải, Mạnh tỷ cũng làm rõ chuyện là như thế nào.

Hóa , Xuân Đào là chị gái của Lý Phương, tin tức Phó gia tuyển v.ú em, cũng là Xuân Đào báo cho Lý Phương.

Lý Phương vì hãm hại Trì Oản Oản sa thải, cho nên Xuân Đào ôm hận trong lòng, liền mượn cơ hội xử lý Trì Oản Oản, kết quả tự rước họa .

“Trì tiểu thư, đây là bữa tối của cô.”

Trì Oản Oản những món ăn tinh xảo bày mặt, ngẩng đầu hầu phụ trách đưa cơm cho cô, trong lòng khó hiểu: “Có đưa nhầm ? Đây là bữa tối của ?”

Người hầu tên là Tố Phân, cô thấy Trì Oản Oản bối rối, lúc mới lên tiếng giải thích: “Trì tiểu thư, cô là v.ú em của hai vị tiểu chủ nhân, nếu dinh dưỡng của cô theo kịp, đến lúc đó tiểu chủ nhân sẽ lớn nổi, cho nên bữa ăn của cô là do chuyên gia dinh dưỡng chuyên môn dựa theo sự kết hợp hợp lý nhất để chế biến, xin Trì tiểu thư dùng hết!”

Trì Oản Oản những món ăn tinh xảo mặt, : “Tôi , cảm ơn!”

Cũng , suy cho cùng cơ thể của hai vị tiểu chủ nhân quan trọng bao, nếu cô dinh dưỡng, sữa cũng sẽ dinh dưỡng.

Hơn nữa, nếu cô dám ăn bậy bạ, thể sẽ hại hai vị tiểu chủ nhân tiêu chảy, hoặc là dị ứng vân vân.

Những gia đình như , càng chú trọng những điều , cũng là bình thường.

“Trì tiểu thư xin dùng thong thả, đợi cô ăn cơm xong, còn một bát canh chân giò, xin cô nhất định uống hết!” Tố Phân một câu xong, liền lui ngoài, làm phiền Trì Oản Oản ăn cơm.

Trì Oản Oản hít sâu một , những món ăn tinh xảo mặt, cô dường như trở trang viên , để sinh đứa con khỏe mạnh cho , cơ thể cô cũng điều dưỡng tỉ mỉ, thức ăn mỗi ngày cũng do chuyên gia dinh dưỡng tiến hành kết hợp chuyên môn.

Chỉ tiếc là, con của cô bây giờ đang ở nơi nào.

Cơm ăn một nửa, đứa trẻ ngủ bên cạnh liền oaoa lên.

Cô cũng màng đến việc cơm vẫn ăn xong, bỏ đũa trong tay xuống liền vội vàng dậy.

Trước tiên kiểm tra xem đứa trẻ , khi xác định là , lúc mới bế chúng lên, lau chùi cho xong, lúc mới cho đứa trẻ b.ú sữa .

Nhìn cục cưng dùng sức nuốt, ánh mắt cô dịu dàng.

Nếu cô thể ở bên cạnh con của , con của cô chắc chắn cũng giống như hai đứa trẻ nhỉ.

Đói , cô ôm ấp dỗ dành; buồn ngủ , cô ở bên cạnh ngủ cùng; đợi đến khi chúng lớn hơn một chút, cô liền thể cùng con vui đùa chạy nhảy.

Chỉ tiếc là, cả đời cô e rằng cơ hội như .

Sau khi cho đứa trẻ ăn no, bỉm khô ráo cho chúng, thấy hai đứa chớp chớp đôi mắt to tròn xoe, Trì Oản Oản chỉ cảm thấy trái tim đều tan chảy, ánh mắt chúng cũng càng thêm dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hao-mon-sung-ai-vo-cu-cua-pho-tien-sinh-khong-de-choc/chuong-7-von-lieng-cau-nhan.html.]

“Bé ngoan, bây giờ ngủ ? Vậy lát nữa cô tắm thơm thơm cho các con ?” Trì Oản Oản dịu dàng hỏi.

Cục cưng cũng hiểu , chiếc giường nhỏ thổi bong bóng nước bọt, chơi đùa đừng là vui vẻ cỡ nào.

“Thật đáng yêu!” Trì Oản Oản mềm lòng rối tinh rối mù.

“Tiểu Oản, cô vẫn ăn xong , thức ăn nguội hết .” Mạnh tỷ ăn tối xong bước , liền thấy Trì Oản Oản đang dỗ dành hai đứa trẻ, dáng vẻ dịu dàng đó của cô, Mạnh tỷ ngược vô cùng hài lòng.

Tuy mới chung đụng một ngày, nhưng tính tình Trì Oản Oản ôn hòa, lúc chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng, liền khiến thoải mái.

“Tiểu chủ nhân tỉnh , liền cho chúng ăn .” Trì Oản Oản giải thích.

Mạnh tỷ thoáng qua, : “Thức ăn nguội , bảo nhà bếp hâm nóng cho cô.”

định cần, nhưng nghĩ đến việc đứa trẻ còn b.ú sữa , cô thực sự thể ăn đồ sống lạnh.

Mạnh tỷ bảo Tố Phân bưng thức ăn xuống nhà bếp để đầu bếp xử lý, đó liền đến bên cạnh cô, thấy cô đang trêu đùa đứa trẻ, hai vị tiểu tổ tông đây gần như ngày nào cũng oaoa , lúc nôi, một đứa mút ngón tay, một đứa thổi bong bóng, đôi mắt thường xuyên đỏ hoe, lúc cũng đang tròn xoe.

Mạnh tỷ cũng thở phào nhẹ nhõm một thật sâu: “Tiểu chủ nhân dường như của chúng vĩnh viễn rời xa chúng, kể từ khi bế chúng trở về, chúng từng , mỗi ngày đến mắt đỏ hoe lông mày đỏ hoe, đói lả cũng mấy chịu uống hai ngụm sữa, dạo chúng thực sự là đau đầu vô cùng, lúc ngoài việc thể đút một chút nước cơm , còn là tiêm một mũi dinh dưỡng để giữ mạng; đây chúng cũng tìm nhiều v.ú em, chỉ tiếc là… tiểu chủ nhân ngay cả chạm cũng cho bọn họ chạm, cô vẫn là đầu tiên…”

“Tiểu chủ nhân chịu để cô chạm , chịu uống sữa của cô, điều thực sự khiến chúng thở phào nhẹ nhõm một thật sâu.” Đối với bọn họ mà , đây thực sự là một chuyện tày đình.

“Là vận may của .” Trì Oản Oản .

“Làm việc cho , đừng phạm ! Cô đừng thấy Phó lạnh lùng, nhưng chỉ cần chúng thật thà an phận, sẽ bạc đãi chúng .” Mạnh tỷ .

Trì Oản Oản xinh , vốn liếng câu nhân.

Khuôn mặt nhỏ nhắn , bà đều khó tim đập tăng tốc.

Bà cũng lo lắng Trì Oản Oản đến lúc đó điều, cho rằng một khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, liền quyến rũ Phó Nghiên Châu, thì cô nghi ngờ gì là đang tự đưa chỗ c.h.ế.t.

“Mạnh tỷ xin yên tâm, chỉ kiếm nhiều tiền, cứu em trai .”

Mạnh tỷ gật đầu, đưa tay xoa xoa tiểu chủ nhân, nhưng nghĩ đến tiểu chủ nhân thích sự đụng chạm của , Mạnh tỷ cũng ngượng ngùng rút tay về.

Đợi Tố Phân bưng thức ăn nữa, Trì Oản Oản lời cảm ơn xong, liền vội vàng ăn cơm.

Sau đó liền sắp xếp tắm rửa cho hai vị tiểu chủ nhân.

Cục cưng gầy gò, hai lạng thịt, thậm chí còn thể thấy xương bụng chúng.

Trì Oản Oản mà xót xa một trận, hy vọng khi đến, thể nuôi hai cục cưng trắng trẻo mập mạp.

“Mẹ của các con các con ăn uống đàng hoàng, đều thể yên nghỉ.” Trì Oản Oản thở dài.

Dưới sự giúp đỡ của hầu gái, Trì Oản Oản tắm xong cho hai cục cưng, mới bế lên đặt chúng lên giường, chuẩn massage cho chúng.

Trì Oản Oản đổ dầu massage lòng bàn tay, trong miệng hát những bài hát để dỗ hai cục cưng vui vẻ, tay cũng nhẹ nhàng xoa bóp massage cho cục cưng, cục cưng ngược thoải mái híp mắt , khiến Trì Oản Oản mềm lòng một trận.

Đứa trẻ đáng yêu bao!

Khi Phó Nghiên Châu từ công ty trở về, việc đầu tiên là đến xem hai đứa trẻ, kết quả bước , liền thấy Trì Oản Oản đó uốn éo tới lui.

Nhìn thấy cảnh , sắc mặt Phó Nghiên Châu lập tức lạnh xuống, bước ba hai bước tiến lên, một tay kéo Trì Oản Oản , giọng giống như đóng băng, chất vấn: “Cô đang làm gì ?”

Loading...