Hào Môn Sủng Ái: Vợ Cũ Của Phó Tiên Sinh Không Dễ Chọc - Chương 180: Cô Ấy Da Mặt Mỏng

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:06:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Nghiên Châu ôm cô, đó mở cuốn sách đó .

Cuốn ngược cả hình lẫn chữ, nhưng chương đầu tiên chính là cốt truyện nam nữ chính lăn lộn với , bất kể là nam chính nữ chính, mỗi một câu đó, đều thô tục.

“Oản Oản thích những thứ ?” Phó Nghiên Châu hỏi.

“Quỷ mới thích , đừng xem nữa! Mất mặt lắm!” Cô vội vàng , một chút cũng dám cuốn sách đó.

Tuy nhiên, Phó Nghiên Châu cảm thấy chút thú vị.

“Anh từng xem loại sách bao giờ, đột nhiên cảm thấy chút thú vị, chúng cùng xem, học hỏi tinh hoa của nó một chút, để em thoải mái!” Phó Nghiên Châu , tay nhẹ nhàng nắn bóp eo cô một cái.

Trì Oản Oản trực tiếp trợn tròn hai mắt, ý thức đang ở trong lòng Phó Nghiên Châu, vội vàng dậy.

Phó Nghiên Châu thấy , : “Làm gì ? Ôm thêm lát nữa.”

“Mọi đều đang kìa, mau buông em .” Trì Oản Oản vội vàng .

“Bọn họ lui xuống , lúc trong nhà chỉ hai chúng thôi!” Phó Nghiên Châu .

Bọn Mạnh tỷ vẫn vô cùng mắt , khi thấy dáng vẻ mật của Trì Oản Oản và Phó Nghiên Châu, bọn họ đây thích hợp, Mạnh tỷ liền gọi hầu đều lui xuống hết.

Trì Oản Oản quanh bốn phía, quả nhiên thấy trong nhà lúc , chỉ hai bọn họ.

Trì Oản Oản đều chút ngây ngốc, bọn họ chạy nhanh như ? Hoàn cho một chút cơ hội phản ứng nào.

Nếu bọn họ ở đây, Phó Nghiên Châu chắc chắn dám làm bậy, lúc chỉ hai bọn họ.

Phó Nghiên Châu đưa tay trực tiếp kéo lòng, : “Ngoan, chúng xem sách!”

Trì Oản Oản nhắm mắt giả c.h.ế.t.

Không xem xem, cô mới xem.

Ngược là Phó Nghiên Châu xem vô cùng nghiêm túc.

“Oản Oản, văn phong cuốn tồi, cũng đẽ, thô tục như cuốn , em thể xem thử.” Phó Nghiên Châu nhét một cuốn sách tay Trì Oản Oản.

Trì Oản Oản chớp chớp mắt, chút bất lực.

“Em xem!”

“Em sẽ thích đấy.” Phó Nghiên Châu .

“Sẽ , đừng bậy!”

Dù thế nào nữa, cô cũng sẽ thích, cô mới loại đó.

Phó Nghiên Châu thấy dáng vẻ của cô, chỉ cảm thấy cô gái nhỏ thật sự quá đáng yêu .

Cúi đầu hôn lên trán cô: “Chỉ vài cuốn là loại sách đó, phần còn là một tiểu thuyết tình cảm, bình thường thôi. Bình thường em việc gì quả thực thể xem để g.i.ế.c thời gian.”

“Em còn vẽ tranh!” Trì Oản Oản .

“Ngoài vẽ tranh , cũng thể làm việc khác. Em xem cái , thực cũng thể học hỏi một diện mạo từ trong đó, khá tỉ mỉ đấy.” Phó Nghiên Châu .

Trì Oản Oản chút tò mò, nhưng vẫn nhận lấy cuốn sách từ tay Phó Nghiên Châu, lật xem một chút phát hiện quả nhiên là sách đắn, cô lúc mới bài xích như nữa.

Phó Nghiên Châu thấy , ôm lòng, lấy cuốn sách từ tay cô , : “Chúng cùng xem.”

Cô nghiêng đầu Phó Nghiên Châu, thấy đàn ông nghiêm túc, mà cuốn sách quả thực .

dậy, Phó Nghiên Châu chịu, Trì Oản Oản cũng đành ở trong lòng .

Khi cảnh , khóe môi Phó Nghiên Châu khẽ nhếch lên một nụ nhạt, tốc độ sách của thực nhanh, nhưng để chiếu cố tốc độ của Trì Oản Oản, thường là đợi cô xem xong, mới lật sang trang tiếp theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hao-mon-sung-ai-vo-cu-cua-pho-tien-sinh-khong-de-choc/chuong-180-co-ay-da-mat-mong.html.]

Hai thật sự đó xem lâu.

Cho đến khi chập tối trong bếp truyền đến mùi thơm của thức ăn, hai lúc mới cảm thấy bụng đói .

Trì Oản Oản cũng phát hiện, bất tri bất giác, và Phó Nghiên Châu đây hơn nửa ngày, hai vẫn hòa hợp như .

Phó Nghiên Châu Trì Oản Oản lúc ngược trở nên gượng gạo, cũng đành bất lực.

Cô vẫn quá ngại ngùng, vẫn ở chung với Trì Oản Oản nhiều hơn, để cô từ từ mạnh dạn hơn một chút.

Ít nhất là, khi hai bọn họ ở bên .

Bữa tối vẫn phong phú như cũ, Phó lão phu nhân canh đúng giờ cơm tới, bà sớm với hầu, bữa tối bà sẽ qua đây ăn.

, cho đến giờ cơm mới qua đây, bây giờ thấy Phó Nghiên Châu và Trì Oản Oản hai cùng , trong lòng Phó lão phu nhân vui vẻ, : “Sách bà nội bảo mang tới, hai đứa xem hết ?”

Nghe thấy lời , khóe miệng Trì Oản Oản nhịn mà giật giật: “Bà nội, bà đều tìm sách ở …”

Sao to gan như , loại sách đó, Phó lão phu nhân mà cũng dám lấy .

“Sao ? Hay chứ! Bà bảo bọn họ chọn từng cuốn một, còn lên mạng tìm , giúp chọn đấy, chắc chắn là !” Phó lão phu nhân , dù bà cũng hiểu sở thích của giới trẻ, cuối cùng dứt khoát để bọn trẻ, lên mạng tìm cho phù hợp.

Tìm tác giả trực tiếp mua bộ nội dung sách, in cho Phó Nghiên Châu và Trì Oản Oản xem.

Lúc , tâm trạng của Phó lão phu nhân đặc biệt , cứ cảm thấy hai bọn họ khi xem những cuốn sách đó, chắc chắn sẽ ngày càng .

Khóe môi Phó Nghiên Châu khẽ nhếch lên một nụ nhạt, Trì Oản Oản, xem Trì Oản Oản sẽ trả lời thế nào.

“Bà nội, những cuốn sách đó… một thật sự thích hợp để xem, đều là quốc gia sẽ cấm, bà sách gì cũng tìm , hơn nữa còn hình ảnh, cái đó giống hệt như xuân cung đồ thời cổ đại .” Trì Oản Oản đều ngại dám , càng mặt càng đỏ.

Thật , bản Phó lão phu nhân lật xem những cuốn sách đó .

“Ơ…” Phó lão phu nhân sững sờ một chút, chút ngờ tới: “Có loại sách đó ?”

Phó Nghiên Châu gật đầu.

Phó lão phu nhân nhịn ho hai tiếng, : “Thực cũng , học hỏi kinh nghiệm, thể áp dụng thực chiến!”

Phó Nghiên Châu hít sâu một , chằm chằm một lúc, khóe môi khẽ cong lên.

Trì Oản Oản chuyện nữa, mà trực tiếp cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Cô phát hiện thể những chuyện với bọn họ, bọn họ ngược cảm thấy những thứ gì, nhưng Trì Oản Oản quả thực cảm thấy ngại ngùng.

“Bà nội, ăn cơm ! Bà đừng trêu cô nữa, cô da mặt mỏng.” Phó Nghiên Châu đúng lúc giải vây cho Trì Oản Oản.

“Được , ăn cơm, ăn cơm!”

Nhìn thấy tình cảm của hai hôm nay dường như thiết hơn một chút, chỉ cần như bà liền yên tâm .

Không những chuyện khác, chỉ cần bọn họ , bà liền thể an lòng.

Bữa tối vô cùng phong phú, hai đứa nhỏ lúc nãy ăn cơm , lúc đang chơi ở một bên, thỉnh thoảng gọi , , ánh mắt của Trì Oản Oản đều dịu dàng ít.

“Đã mười tháng , vẫn gọi ba !” Phó Nghiên Châu chút buồn bực, cho dù thích đến mấy, cũng thể gọi ba mà!

“Còn gọi bà cố, gọi ba cái gì.” Phó lão phu nhân bực tức .

Lúc , Đoàn Đoàn bò đến bên cạnh Trì Oản Oản.

Trì Oản Oản thấy , đưa tay bế nhóc lên, : “Đoàn Đoàn đây là nhớ ?”

“Mẹ, nhớ~” Đoàn Đoàn ôm cổ cô, áp mặt vai Trì Oản Oản, còn mật cọ cọ.

“Giỏi quá, cũng nhớ Đoàn Đoàn và Ngoan Ngoan , hôm nay các con theo bà cố ngoan ngoãn nào?”

Loading...