Hào Môn Sủng Ái: Vợ Cũ Của Phó Tiên Sinh Không Dễ Chọc - Chương 133: Anh Sắp Kết Hôn

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:04:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Phó Nghiên Châu lạnh trầm, cũng tựa ghế sofa: “Có một chuyện, cũng nên kết thúc !”

Giản Thâm chút khó hiểu, mà Phó Nghiên Châu : “Có một việc giao cho làm, tiến hành bí mật.”

“Vâng!”

...

“Ngày cưới của và Tô tiểu thư định ? Thật giả ?”

“Đương nhiên là thật, ngay ngày 15 tháng , còn mấy ngày nữa !”

“Tôi cứ tưởng sẽ cưới Tô tiểu thư chứ.”

“Bọn họ đính hôn , hôn lễ sớm muộn gì cũng tổ chức thôi.”

Hôm nay thời tiết quang đãng, Trì Oản Oản ở trong phòng quá lâu, liền ngoài sân phơi nắng, bên cạnh còn Ngoan Ngoan và Đoàn Đoàn theo. lúc cô đang dỗ hai đứa nhỏ chơi, bên tai đột nhiên vang lên cuộc đối thoại của mấy .

Khi rõ cuộc đối thoại của bọn họ, sắc mặt Trì Oản Oản tái , tay cầm đồ chơi cũng cứng đờ giữa trung.

Anh sắp kết hôn ?

Với Tô Vân Khê?

Trì Oản Oản đột nhiên cảm thấy, thật nực .

Rõ ràng Phó Nghiên Châu và Tô Vân Khê giữa hai hôn ước, mà bọn họ kết hôn cũng là chuyện sớm muộn, mà cô còn mong chờ Phó Nghiên Châu thể đòi công bằng cho , bắt Tô Vân Khê trả giá thích đáng.

Bây giờ nghĩ , quả thật là nực đến cực điểm.

Cô chẳng qua chỉ là một quan trọng, quan hệ gì với Phó Nghiên Châu chứ?

Sự của , chẳng qua là để giảm bớt một tội danh cho Tô Vân Khê mà thôi, còn sự sống c.h.ế.t của cô, liên quan gì đến bọn họ?

“Oản Oản, ?” Mạnh tỷ , liền thấy sắc mặt Trì Oản Oản lúc .

“Mẹ nuôi, con nên rời !” Trì Oản Oản đột nhiên hỏi.

Mạnh tỷ sững sờ: “Là vì chuyện và Tô tiểu thư sắp kết hôn ?”

Trì Oản Oản hề giấu giếm, mà nhẹ nhàng gật đầu: “Tô tiểu thư nhiều lấy mạng con, con tiếp tục ở đây, e rằng là...”

“Vậy con định ?” Mạnh tỷ hỏi.

Trì Oản Oản nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt rơi khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngoan Ngoan và Đoàn Đoàn, trong lòng chút chua xót. Cô nỡ xa hai đứa trẻ , nhưng...

Tô Vân Khê sắp đến , những ngày tháng của cô sẽ dễ sống.

bắt cóc hai , Trì Oản Oản lấy cái mạng nhỏ của làm trò đùa.

Có lẽ, lúc rời là thích hợp nhất.

“Vâng! Đợi Phó về, con sẽ với .”

Mấy tháng nay tiền lương cô kiếm , đủ để trả tiền cho Phó Nghiên Châu , còn về ...

Sản phẩm phụ kiện của Phó Điềm Điềm bắt đầu kiếm tiền, nhận thêm nhiều việc vẽ tranh nữa, đến lúc đó thể kiếm nhiều tiền hơn.

“Mẹ ủng hộ dự định của con.” Mạnh tỷ nhẹ nhàng gật đầu, cô là con gái nuôi của bà, thấy Trì Oản Oản hết đến khác thương, Mạnh tỷ cũng đau lòng. Đã như cô định rời , thì rời thôi!

Tô Vân Khê một khi bước cửa, Trì Oản Oản sẽ ngày tháng .

“Dạo Đoàn Đoàn và Ngoan Ngoan đều ăn sữa bột, cũng coi như là cai sữa , chúng ăn sữa bột là , hơn nữa bây giờ chúng cũng chịu chơi cùng , cho nên... bây giờ con rời thích hợp.” Trì Oản Oản nhẹ giọng .

Mặc dù nỡ, nhưng sớm muộn gì cũng rời .

Mạnh tỷ đưa tay vỗ vỗ vai cô, nhẹ giọng : “Được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hao-mon-sung-ai-vo-cu-cua-pho-tien-sinh-khong-de-choc/chuong-133-anh-sap-ket-hon.html.]

Trì Oản Oản hai đứa nhỏ, trong mắt tràn đầy sự nỡ.

Lúc , tâm trạng cô phức tạp, cô rốt cuộc vì Phó Nghiên Châu sắp kết hôn mà cảm thấy khó chịu, là vì sự thù địch của Tô Vân Khê đối với cô quá nặng, mới khiến cô khó chịu như .

Chính là ở chỗ trái tim, giống như thứ gì đó chặn , vô cùng khó chịu.

Thậm chí còn cảm giác đau nhói, mắt cũng hoa lên, thứ mắt.

Cô đưa tay lau mắt một cái, phát hiện từ lúc nào .

Mạnh tỷ khẽ thở dài, hai đứa trẻ theo Trì Oản Oản gần mười tháng, ăn ngủ đều ở cùng , cô nỡ là chuyện bình thường.

“Ma~ ma ma~” Tiểu Ngoan Nhi đột nhiên mở miệng gọi, vươn tay Trì Oản Oản bế.

Trì Oản Oản cũng sững sờ một chút, đưa tay bế Tiểu Ngoan Nhi lòng.

Đứa nhỏ dường như hiểu chuyện, vươn bàn tay mũm mĩm , giúp Trì Oản Oản lau nước mắt.

Trì Oản Oản hít sâu một , đưa tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, nhẹ giọng : “Ngoan Ngoan, đợi dì , con và trai ngoan ngoãn ăn cơm, lớn lên cho khỏe mạnh, ?”

Giọng cô nghẹn ngào, mang theo giọng mũi đặc sệt, phần nhiều vẫn là đau buồn.

Trong lòng cô khó chịu, càng nghĩ càng khó chịu.

Nước mắt chảy cũng dữ dội hơn .

“Ma ma~~~” Đứa nhỏ ôm lấy Trì Oản Oản gọi từng tiếng.

Nhất thời, cô đều chút phân biệt , đứa nhỏ rốt cuộc là vô thức gọi Trì Oản Oản, là thật sự đang gọi cô.

Mạnh tỷ thấy , khẽ thở dài, một lời nên thế nào, phần nhiều vẫn là đau lòng.

Nhìn Trì Oản Oản và hai đứa nhỏ thiết như , đợi Trì Oản Oản thật sự rời khỏi Phó gia, thật hai đứa nhỏ sẽ buồn đến mức nào.

Mạnh tỷ cũng , sự thù địch của Tô Vân Khê đối với Trì Oản Oản sâu đậm đến mức nào, suy cho cùng...

luôn cảm thấy sự xuất hiện của Trì Oản Oản, sẽ cướp mất Phó Nghiên Châu.

chia xa là chuyện sớm muộn.

Mạnh tỷ nhẹ nhàng vỗ lưng Trì Oản Oản, kết quả ngẩng đầu lên, liền thấy Phó Nghiên Châu, bà cũng sững sờ một chút: “Tiên sinh!”

Khi Trì Oản Oản thấy tiếng, cũng ngẩng đầu lên, khi về phía đàn ông, nước mắt dọc theo gò má cô rơi xuống.

Người đàn ông thấy , hai mắt nheo : “Khóc cái gì?”

Trì Oản Oản đưa tay luống cuống lau nước mắt mặt: “Xin !”

Cô vội vàng xin , cố gắng ép nước mắt trở , nhưng nước mắt chịu thua kém mà cứ rơi xuống.

Cô càng dám Phó Nghiên Châu, khi phát hiện lau hết nước mắt mặt, cô dứt khoát cúi đầu, mặc cho nước mắt dọc theo gò má rơi xuống, từng giọt nước mắt đập xuống đất, tạo thành một vũng nước nhỏ mặt đất.

Phó Nghiên Châu trầm mặt, về phía Mạnh tỷ: “Cô làm ?”

Mạnh tỷ há miệng, tiến lên hai bước, bế Ngoan Ngoan và Tiểu Đoàn Nhi : “Oản Oản, con tự với !”

Phó Nghiên Châu cau mày, mà Mạnh tỷ dỗ dành hai đứa nhỏ, đưa chúng rời .

Phó Nghiên Châu thẳng đến kéo ghế, xuống mặt cô, phụ nữ nhỏ đang thành tiếng.

Nước mắt cô giống như những hạt ngọc đứt chỉ, từng giọt từng giọt rơi xuống, Phó Nghiên Châu chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng phiền não, giọng cũng trở nên lạnh lùng: “Khóc đủ ? Có thể dừng ?”

Trì Oản Oản dọa sợ, đó bắt đầu nấc lên, nước mắt thì ngừng , nhưng tiếng nấc dừng , cứ tiếng nối tiếp tiếng , chỉ thôi cũng khiến đau đầu.

“Trì Oản Oản, rốt cuộc cô làm cái gì ?”

Trì Oản Oản nhắm mắt , dùng sức hít sâu vài , cảm thấy điều chỉnh , lúc mới há miệng, : “Tiên... nấc... , tiểu... tiểu chủ t.ử bọn chúng bây giờ thể ăn sữa bột , cũng còn tác dụng gì nữa, cho nên... xin nghỉ việc.”

Loading...