Tôi lắc đầu: "Tưởng Văn Cẩn, ..."
Tôi định Tưởng Văn Cẩn ngoại tình , thì bỗng nhiên thấy trong hộp quà bàn một sợi dây chuyền hình hoa hồng sâm panh.
Đột nhiên lời nghẹn nơi cổ họng.
Tôi thẫn thờ về phía Diệp Tri Vi: "Cái cũng là khác tặng cho ?"
"Ừ, một quan trọng."
sợi dây chuyền đó chính là thứ mà ba ngày Tưởng Văn Cẩn đặt làm riêng cho đối tượng ngoại tình của .
Tôi cứng đờ nụ như thường lệ mặt Diệp Tri Vi, trong nháy mắt m.á.u như lạnh buốt .
Vào ngày thứ hai khi chẩn đoán mắc bệnh nan y, phát hiện đối tượng ngoại tình của Tưởng Văn Cẩn chính là bạn nhất của .
Diệp Tri Vi hiểu chuyện gì: "Tưởng Văn Cẩn làm ?"
Nhắc đến Tưởng Văn Cẩn, giọng điệu của cô chút phiền phức.
Việc Diệp Tri Vi ghét Tưởng Văn Cẩn là bí mật gì.
Hồi đại học, Tưởng Văn Cẩn tặng quà cho , Diệp Tri Vi vứt thẳng thùng rác ngay mặt .
Sau khi nghiệp, Diệp Tri Vi công tác gọi điện cho nhưng Tưởng Văn Cẩn cúp máy, cô lái xe suốt năm tiếng đồng hồ trong đêm trở về để tát Tưởng Văn Cẩn một cái.
Ba cùng ăn cơm, Diệp Tri Vi và Tưởng Văn Cẩn luôn ở hai đầu đường chéo, chỉ thấy ghét.
Thậm chí ngày cưới, Diệp Tri Vi ôm suốt một tiếng đồng hồ.
Cô Tưởng Văn Cẩn chiếm mất phần lớn thời gian của , cô thật sự hận .
Đây là bạn duy nhất, quan trọng nhất, mà thể giao cả mạng sống của cho cô .
Khi Tưởng Văn Cẩn ngoại tình, nghi ngờ tất cả , nhưng bao giờ nghi ngờ đến Diệp Tri Vi.
Tôi ngây dại Diệp Tri Vi, sắc hồng mặt phai từng chút một, cho đến khi trắng bệch .
Diệp Tri Vi định cầm tay : "Cậu làm ?"
Tôi tránh như điện giật, bật dậy khỏi chỗ : "Tôi chút việc, đây."
Tôi trở về nhà như một cái xác hồn, Tưởng Văn Cẩn gọi điện đến.
"Tài liệu cho cuộc họp hôm nay quên mang theo , em chép một bản mang đến công ty một chuyến giúp ."
Sáng nay Tưởng Văn Cẩn vội, máy tính tắt, WeChat cũng quên đăng xuất.
Tôi định cắm USB thì thấy WeChat, Diệp Tri Vi gửi tới một tin nhắn.
Bốn chữ đầu đuôi —— [Tám giờ tối nay.]
Tám giờ làm gì?
Tôi bốn chữ , tận đáy lòng một luồng khí lạnh bắt đầu từ từ chảy trong huyết quản.
Tôi chôn chân tại chỗ trong sự ngạt thở, cho đến khi trong điện thoại, Tưởng Văn Cẩn hỏi: "Tìm thấy tài liệu ?"
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi mới rốt cuộc tìm giọng của : "Tìm thấy ."
Cúp điện thoại, lái xe mang USB đến công ty của Tưởng Văn Cẩn.
Lần đến công ty là chuyện của ba năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hanh-phuc-muon-mang/chuong-2.html.]
Lễ tân lạ mặt nhận , bảo ở lầu đợi .
Tôi trong đại sảnh, thấy giao hàng mang tới một bó hoa lớn, là hoa hồng sâm panh.
Tim bỗng nhiên đập mạnh một cái đầy đau đớn.
Lúc , lễ tân tới thông báo với : "Tưởng tổng bảo cô ."
Tôi thu hồi tầm mắt, tới văn phòng của Tưởng Văn Cẩn, cửa, : "USB để bàn ."
Giọng điệu lạnh nhạt, đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Tôi c.ắ.n môi, đặt USB xuống nhưng ngoài.
Tưởng Văn Cẩn về phía : "Còn chuyện gì ?"
Tôi hít sâu một : "Tám giờ tối nay một bộ phim, chúng xem phim ."
Tưởng Văn Cẩn trực tiếp từ chối: "Anh tăng ca."
"Em thật sự xem."
Tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m ở bên sườn, Tưởng Văn Cẩn, giọng điệu đầy mong chờ: "Chúng ba năm cùng xem phim ? Chỉ hôm nay thôi, tăng ca ?"
Tưởng Văn Cẩn im lặng vài giây, nhưng vẫn từ chối: "Anh thật sự bận."
Tôi cảm thấy sống mũi dâng lên một nỗi chua xót, ngay cả nụ cũng trở nên gượng gạo, gật đầu.
"Được, em đây."
Tôi c.ắ.n chặt môi bước khỏi văn phòng.
Đến cửa, trợ lý bê một bó hoa hồng sâm panh văn phòng của Tưởng Văn Cẩn.
Trong khe hở lúc cửa đóng , thấy Tưởng Văn Cẩn ngẩng đầu bó hoa hồng sâm panh, đáy mắt mang theo ý nhàn nhạt.
Lòng từng chút một chìm xuống.
Bước khỏi tòa nhà công ty, về nhà mà đợi ở cửa công ty.
Bảy giờ tối, xe của Tưởng Văn Cẩn chạy từ hầm gửi xe.
Tôi lái xe bám theo, hai chiếc xe một một chạy trong dòng xe cộ ở khu nội thành, càng lái, tầm mắt càng mờ mịt.
Đây là con đường đến nhà Diệp Tri Vi.
Là con đường mà bao nhiêu .
Tám giờ, Tưởng Văn Cẩn đến bên ngoài biệt thự của Diệp Tri Vi.
Tôi ở góc rẽ của biệt thự, lắng cuộc đối thoại truyền đến trong gió đêm.
"Nói với Niệm Niệm thế nào?"
"Tăng ca." Tưởng Văn Cẩn đến mặt Diệp Tri Vi, "Anh sẽ để cô ."
Diệp Tri Vi lạnh lùng : "Nếu để cô , tiêu đời chắc luôn."
Tưởng Văn Cẩn khẽ một tiếng, đưa tay ôm lấy eo Diệp Tri Vi: "Tiêu thế nào? Kiểu c.h.ế.t gì?"
Diệp Tri Vi gì nữa.
Tầm mắt Tưởng Văn Cẩn chậm rãi dời xuống đôi môi cô , đó cúi đầu.