Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 32: Đừng mà
Cập nhật lúc: 2026-02-03 02:40:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô điềm đạm :
“Thầy cụ thể điều gì?”
Lý Sướng vẫn đoán chắc thái độ của phó chủ tịch Chu. Hôm qua qua thì vẻ ông coi trọng học trò của Quách Tĩnh Liên, đến mức cô làm cho một vết thương lớn như mà vẫn cảm ơn.
Không rõ vì đặt cược bộ phía Quách Tĩnh Liên, đang cấp bách cần nhân tài trong lĩnh vực bay tầm thấp để giúp Phi Hồng giành thị trường .
Bằng thì chẳng việc gì nhường nhịn một kỹ sư trẻ mới nghề như .
Lý Sướng vẫn Ngu Họa lo sợ, tiếp tục gây áp lực cho cô:
“Hiện tại, tổng vốn Phi Hồng đầu tư các dự án của viện là năm trăm triệu, trong một thời gian dài, chúng sống nhờ miếng bánh . Đây là trách nhiệm chung của cả viện. Dù phó chủ tịch Chu thế nào, em cũng đến tận nhà xin .”
Ngu Họa là tính khí cứng cỏi, khó mà hạ . Việc đương nhiên sẽ làm khó cô, là một loại giày vò âm thầm cần cũng .
Trên bàn tiệc, sẽ gì, đều khó mà đoán .
Với tính cách cao ngạo như , chịu đựng là việc của Ngu Họa.
trớ trêu là cô chính là học trò mà Quách Tĩnh Liên tự hào nhất.
Tiền lương đều lấy từ quỹ dự án, tổng vốn là hữu hạn. Bình thường, nhiều một chút thì khác ít , đủ gây bất mãn; huống hồ nếu mất hẳn năm trăm triệu thì đổi là bất kỳ trẻ nào mới làm cũng sẽ thấy sợ.
Ngu Họa đối diện ông , im lặng lâu, đang nghĩ gì, mới khẽ đáp:
“Được, sẽ đến tận nhà xin phó chủ tịch Chu.”
Lý Sướng ngạc nhiên — cô chắc chắn sẽ đồng ý — nên thuận nước đẩy thuyền:
“Quà thành tâm, thể qua loa. Cố gắng làm cho phó chủ tịch Chu vui, hiểu chứ?”
Ngu Họa nghĩ một lúc:
“Vậy mua chút ngon ?”
Lý Sướng cố tình cảnh báo:
“Đừng mua loại quá rẻ.”
Ngu Họa suy tính:
“Khoảng ba mươi vạn thì chứ?”
“Trà gì?” Lý Sướng sững .
Ngu Họa một loại hiếm:
“Nhục Quế Ngưu Lan Khảm.”
Ngay cả Lý Sướng cũng đầu đến loại . Ngạc nhiên trong chốc lát, ông vẫn mỉm giới hạn:
“Tiểu Ngu trẻ tuổi tài cao, chắc cách xoay ?”
Ngu Họa nhớ đến dãy hộp Nhục Quế Ngưu Lan Khảm trong tủ phòng khách nhà Chu Nhĩ Câm:
“… Chắc là .”
Thấy cô do dự, lẽ chính cô cũng chắc, ông chỉ tỏ vẻ quan tâm mà hỏi:
“Tiểu Ngu, em nghiệp lâu, đủ tiền ?”
“Vừa đủ.” Ngu Họa để lộ gia cảnh.
Nghe , Lý Sướng thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Sẵn sàng bỏ hết tiền tiết kiệm để bù đắp, hẳn là lo lắng thật sự.
Xem hôm qua phó chủ tịch Chu cũng chắc dỗ dành cô nhiều, bằng cô đến mức bất an thế .
May quá.
Lý Sướng uống một ngụm , ánh mắt tối .
Ngu Họa nhận , như sẽ khiến thấy kỳ lạ. Dù trong viện vẫn luôn nghĩ cô xuất từ gia đình bình thường, là một kỹ sư bình thường. Cô cũng để nghĩ như , gây chuyện thị phi.
Vì thế, cô hỏi như một kỹ sư bình thường:
“Đơn vị thể thanh toán ?”
Nghe cô hỏi thẳng như , rõ ràng chuyện khiến cô áp lực, Lý Sướng vẻ đạo mạo đáp:
“Có thể, dù cũng là vì tương lai của viện mà.”
“Vâng.”
Ngu Họa khỏi văn phòng Lý Sướng, trở về bàn làm việc, suy nghĩ một lát nhắn cho Chu Nhĩ Câm:
“Lãnh đạo khuyên em nên đến nhà xin .”
Chu Nhĩ Câm liếc điện thoại, thấy là cô, bình thản trả lời:
“Tối nay sẽ đến nhà em xin em, giờ đang bận.”
Tin nhắn của Ngu Họa tới:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-32-dung-ma.html.]
“… Đừng mà.”
Rõ ràng thể cảm nhận trong giọng điệu là sự yếu ớt, chần chừ, bất lực.
những chữ giống như đang làm nũng.
Chu Nhĩ Câm mấy giây mới trả lời:
“Dự định thế nào, ?”
“Chưa sắp xếp cụ thể, chỉ là báo cho để chuẩn thôi.”
“Được, nghĩ xong thì cứ đến tận nơi tìm chuyện với .” Anh vẫn thản nhiên.
Phía bên một lúc lâu phản hồi.
Chốc lát, giọng yếu ớt của Ngu Họa truyền đến:
“Chu Nhĩ Câm, như là đang em đến ‘xử’ .”
Khóe môi Chu Nhĩ Câm khẽ nhướng lên một góc độ nhỏ:
“Có lẽ.”
Ngu Họa bỗng thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Cất điện thoại, cô tiếp tục chăm chú bản thiết kế của .
Gần đây, cô gặp một vấn đề nan giải, đến mức cả cô và Du Từ Doanh đều dừng tay suy nghĩ.
Trước đây cô nghĩ sai — chỉ cần nghiên cứu bản chiếc ô tô bay là đủ, mà còn cân nhắc thêm nhiều yếu tố khác.
Muốn xác định tiêu chuẩn điều kiện hành trình cho eVTOL trong tương lai, hết rõ ràng về quy tắc quản lý giao thông hàng .
Nói cách khác, nên chế tạo xe như thế nào, xem luật giao thông .
Ví dụ, nếu quy định hàng tương lai yêu cầu cách an giữa các phương tiện bay nhỏ hơn 60m, thì thực tế, ngay cả eVTOL loại nhẹ đa cánh quạt cũng cần cách tối thiểu lớn hơn nhiều so với 60m.
Điều nghĩa là thể thu nhỏ kích thước phương tiện một cách đáng kể, nhưng khi đó đối mặt với vấn đề: phương tiện quá nhỏ nhưng vẫn chiếm cách an dư thừa, dễ gây tắc nghẽn giao thông.
Bởi vì cách an của phương tiện bay lớn hơn nhiều so với ô tô mặt đất. Xe đường thể “mũi kề đuôi”, nhưng phương tiện bay thì thể “hít” khí thải của chiếc phía .
Nếu , sẽ dễ xảy t.a.i n.ạ.n . Mà một khi rơi xuống, chỉ trong máy bay gặp nguy hiểm, mà cả những mặt đất cũng sẽ liên lụy.
Vì , luật giao thông hàng chắc chắn sẽ giới hạn kích thước eVTOL phép hoạt động.
Giống như hiện tại, nơi hạn chế lưu thông mô tô, xe ba bánh “xe điện cụ già”.
hiện nay, luật về bay tầm thấp vẫn thiện, nên thể suy luận chính xác.
Trước đây cô nghĩ, chỉ cần nghiên cứu tiêu chuẩn đủ điều kiện bay (airworthiness) của eVTOL trong và ngoài nước là . Giờ mới nhận , đây là một dự án khổng lồ.
Cô cân nhắc giữa lượng chở khách và tính thực dụng, dự đoán kích thước nhỏ nhất thể chế tạo, lớn nhất thể sản xuất, để tìm giá trị tối ưu.
Và đó chỉ là một ví dụ đơn giản. Ngoài còn vô chi tiết khó nhằn khác cần tính toán.
Không thể tùy tiện mà vẽ. Nếu , một khi đầu tư vài trăm triệu, thậm chí hàng tỷ, mà luật hàng ban hành xong phép lưu thông, thì coi như công cốc.
Cô liên tục tra cứu các điều khoản liên quan đến quản lý giao thông hàng , tổng hợp kinh nghiệm trong và ngoài nước.
Bận rộn đến tận chiều tối, cho đến khi nhận tin nhắn của Chu Nhĩ Câm:
“Về nhà ăn cơm thôi.”
Cô mới giật nhớ , đến giờ về ký túc ăn tối cùng .
Cùng lúc đó, tại nhà hàng Caprice ở Thượng Hoàn.
Sau tấm cửa kính sát đất cảng Victoria, Lâm Thiên Ẩn khẽ cúi mắt, lòng kìm mà dâng lên niềm vui khi đàn ông trẻ tuổi tuấn tú, phong thái tự do đối diện.
Cô thử dò hỏi Chu Khâm:
“Em… đây bạn gái, giờ hai chia tay ?”
“Muốn hỏi gì?” Người đàn ông đối diện cắt bít tết, mỉm lười nhác, khó đoán đang nghĩ gì.
“Nếu chúng hẹn riêng thế , chắc cô sẽ vui ?” Lâm Thiên Ẩn vẫn cẩn thận thăm dò.
Chu Khâm đặt d.a.o nĩa xuống, tựa nhẹ trán tay đặt tay ghế, mỉm trả ngược câu hỏi:
“Nếu chỉ cần một vui, thì hôm nay ngoài, chắc cũng ít đàn ông bên em thấy vui chứ?”
Lâm Thiên Ẩn vội lắc đầu:
“Không, bên em bạn nam nào cả.”
Chu Khâm khẽ , nụ như lửa bén, đủ để khiến đối diện cảm thấy nóng rát.
Cô chợt nhận điều gì:
“Vậy cô gái đó bạn gái ?”
Chu Khâm vẫn giữ nụ mơ hồ, hạ mắt, nhấp một ngụm champagne, thản nhiên buông một câu:
“Chỉ là bạn chơi thôi.”