Giang Cảnh Hành ngẩn , ngờ đến thế mà đàn bà vẫn cố chấp tìm Tống Nhạn Thư. Anh đảo mắt, chán chẳng buồn : "Hắn ."
Chu Thanh Dương sững sờ, trái tim rơi thẳng xuống đáy vực. Chuyện đó xảy , cô chỉ tắm một lát... mà ?
" ." Giang Cảnh Hành về phía Thẩm An Ninh đang nhận mặt vệ sĩ, "Người đại diện gọi điện việc gấp, thế là luôn."
Chu Thanh Dương vẫn cam lòng: "Trước khi ... để lời gì ?" Không lẽ một chữ cũng để cho cô?
"Không ." Giang Cảnh Hành liếc xéo cô, "Tôi bảo , chịu trách nhiệm . Loại chuyện xảy , chịu thiệt chỉ cô thôi, thế mà tin."
Chu Thanh Dương lặng , hai tay siết chặt lấy . Trong tai cô vẫn còn vang vọng lời thì thầm của Tống Nhạn Thư khi tình nồng ý đượm tầng hầm: "Anh sẽ chịu trách nhiệm với em. Em là phụ nữ đầu tiên của , sẽ bỏ mặc em. Chu Thanh Dương, từ hôm nay em là của . Hãy tìm cách hủy hôn với Giang Cảnh Hành , theo ."
Lúc đó giọng trầm ấm, quyến rũ bao. Cô tin, thật lòng ở bên . Thậm chí lúc tắm, cô còn lo lắng yêu một ảnh đế thì cũng chụp lén... Nào ngờ, tất cả chỉ là lời chót lưỡi đầu môi. Kết thúc cuộc vui, mà thèm để một chữ.
"Đừng vì hạng đó mà đau lòng." Thấy Chu Thanh Dương suy sụp, Giang Cảnh Hành an ủi lạnh lùng: "Lát nữa đến bệnh viện Bình An kiểm tra , nếu tra bệnh thì lúc đó cũng muộn."
Chu Thanh Dương im lặng, một lúc mới liếc một cái đầy bất lực: "Anh vẻ mong mắc bệnh nhỉ?"
"Không ." Anh dửng dưng phủ nhận, "Tôi chỉ nghĩ cô nên nếm mùi đau khổ một chút mới hiểu đàn ông giới giải trí giả tạo và bẩn thỉu đến mức nào."
Chu Thanh Dương c.ắ.n môi, khổ: "Giờ thì... lẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/giang-tong-phu-nhan-anh-hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-canh-hanh-tham-an-ninh/chuong-514-toi-khong-lua-ong-chu.html.]
Rất nhanh, Thẩm An Ninh tìm vệ sĩ . Khi cô đưa , phía vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của đám vệ sĩ đang của Quý Niệm Chi dạy dỗ.
"Cô định đưa theo ?" Giang Cảnh Hành tiến hỏi khi thấy cô dẫn vệ sĩ tới.
"Ừ." Thẩm An Ninh đám đang đ.á.n.h tơi tả , "Dù bây giờ bảo vệ , nhưng khi chuyện qua , đám vệ sĩ khác sẽ coi là kẻ phản bội và tìm cách trả thù. Chi bằng để ở làm vệ sĩ cho luôn."
"Cảm ơn nhị tiểu thư!" Người vệ sĩ kích động hứa hẹn: "Tôi nhất định sẽ dốc sức bảo vệ cô!"
Giang Cảnh Hành phản đối. Cô giữ một vệ sĩ bên cũng chẳng chuyện gì to tát.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, ba lên xe trở về trung tâm thành phố Dung Thành. Điện thoại Thẩm An Ninh vang lên, là Trần Xảo Vân gọi tới: "An Ninh, cháu đang ở ?"
Trước đó, Quý Niệm Chi dùng s.ú.n.g ép Chu Hoa Mậu báo tin giả cho nhà họ Thẩm. Vì thế lúc Trần Xảo Vân hề tình cảnh của Thẩm Vũ Tình, bà vẫn đang hớn hở vì bù đắp làm hỏng bánh kem hồi chiều: "Bác dâu đích xuống bếp làm nhiều món cháu thích lắm đây!"
Thẩm An Ninh nhướng mày: "Chúng cháu đang ghé bệnh viện xử lý chút việc, xong sẽ qua ngay."
Đầu dây bên , Trần Xảo Vân tò mò: "Các cháu... là cháu cùng Giang và Chu tiểu thư ?"
Thẩm An Ninh gật đầu, hiệu cho Chu Thanh Dương. Chu Thanh Dương hiểu ý, liền máy: "Bác gái, bác đợi chúng cháu một lát, xong việc chúng cháu qua liền!"
Nghe tiếng Chu Thanh Dương, Trần Xảo Vân mừng rỡ: "Được , bác gấp !" Sau khi dặn dò cẩn thận, bà cúp máy, đắc ý Thẩm Chí Vĩ đang sofa: "Thế nào? Tôi lừa ông chứ?"