“Cảnh Hành, định tìm họ ?”
Sau khi chiếc xe dừng một khu chợ đêm, Phó Sâm ở ghế phụ lái mở to mắt, hỏi nhỏ: “Anh nhớ, Thẩm An Ninh bây giờ còn là vợ nữa…”
“Cô ăn cơm với đàn ông nào cũng liên quan gì đến .” Bàn tay Giang Cảnh Hành đang nắm lấy tay nắm cửa xe khựng .
Anh nhíu mày Phó Sâm một cái, ánh mắt lạnh lùng.
Phó Sâm nuốt nước bọt, tiếp tục : “Cảnh Hành, lẽ quen, thích ứng việc Thẩm An Ninh còn liên quan gì đến nữa.
Chuyện ly hôn của hai ồn ào đến , bây giờ mà tìm cô , chắc chắn sẽ chụp ảnh và đăng lên mạng…
”Điều đối với , đối với Thẩm An Ninh, và cả Thẩm Vũ Tình, đều là chuyện .” Lời của bạn khiến tim Giang Cảnh Hành chùng xuống.
Anh nữa ngước mắt qua kính chiếu hậu.
Ông chủ quán đồ nướng đang đưa một xiên nướng đến bàn của họ.
Thẩm An Ninh nghiêng tai lắng Ôn Dữ Dương , sắp xếp các xiên nướng bàn, chia cho Ôn Dữ Dương một ít.
Sự tương tác giữa hai giống như yêu, giống như bạn bè.
“Thôi , Cảnh Hành.”
“Anh họ vui vẻ như , rõ ràng là cắt đứt quan hệ với . Nếu thật sự nỡ Thẩm An Ninh, thì chờ khi và Thẩm Vũ Tình kết hôn hãy .”
“Bây giờ dây dưa rõ, chỉ làm chuyện tồi tệ hơn.”
Giang Cảnh Hành nhắm mắt , mới thu tay đang nắm tay nắm cửa về: “Đi thôi.” Chiếc xe sang trọng màu đen khởi động, lượn qua khu chợ đêm, phóng .
Thẩm An Ninh ăn xong một xiên thịt nướng, ngẩng đầu lên, lúc thấy bóng chiếc xe màu đen đó rời .
Kiểu xe và xe quen thuộc đó khiến cô khỏi nhíu mày.
“Sao ?”
Thấy cô chằm chằm về phía xa, Ôn Dữ Dương ghé sát , hỏi nhỏ.
“Không gì.”
Thẩm An Ninh thu ánh mắt, tiếp tục ăn đồ nướng, mỉm với : “Chỉ là một chiếc xe ngang qua thôi.” Giang Cảnh Hành, cũng chỉ là một chiếc xe ngang qua trong cuộc đời cô mà thôi.
Sáng hôm , Thẩm An Ninh xin nghỉ ở bệnh viện, xách túi lớn túi nhỏ đến biệt thự cũ của nhà họ Giang.
Khi cô đến nơi, ông Giang đang chăm sóc vườn hoa nhỏ ở cổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/giang-tong-phu-nhan-anh-hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-canh-hanh-tham-an-ninh/chuong-346-giang-canh-hanh-va-co-da-khong-con-quan-he.html.]
Chính giữa vườn hoa nhỏ là một vạt hoa hồng đỏ rực rỡ.
Đây là do ông cụ Thẩm An Ninh thích hoa hồng đỏ, nên đặc biệt trồng cho cô.
“Ông nội!”
Thẩm An Ninh đưa quà cho giúp việc ở cổng, xoay đẩy cánh cửa gỗ của vườn hoa nhỏ, nhẹ và chào ông Giang.
“Cháu đến thăm ông đây.”
“An Ninh!”
Ông Giang tủm tỉm gọi cô : “Cháu xem, hoa hồng của ông nở thế nào?” Thẩm An Ninh bước đến, chăm chú ngắm vạt hoa hồng đỏ rực đó, đó chân thành cảm thán: “Rất ạ!” Ông Giang hiền từ cô : “Nếu thích, lúc về bảo làm hái cho cháu một ít!” Thẩm An Ninh sững sờ một chút, vội vàng xua tay từ chối: “Thôi ạ, ông nội.” “Hoa hồng cứ để cây là nhất, hái xuống sẽ nhanh tàn.” “Không hái xuống cũng sẽ tàn thôi.”
Ông Giang thở dài: “Cháu đừng từ chối nữa.” “Đây lẽ là cuối cùng ông tặng hoa cho cháu trong đời .”
Nói xong, ông cúi đầu tưới hoa: “Ông ông ngoại cháu cũng thích hoa hồng đỏ.”
“Hôm nay cháu đến đây, hãy mang một phần về. Phần còn , ông sẽ bảo mang đến mộ của ông bà ngoại cháu, coi như là quà của ông dành cho ông ngoại cháu .”
Ông cụ thở dài: “Nếu ông hôm đó ông bà ngoại cháu sẽ gặp tai nạn, ông nhất quyết bắt cháu về.”
”Ông chỉ lo nghĩ đến việc gặp cháu, mà bỏ qua sự thật là ông bà ngoại cháu cũng cần cháu…”
Nghe giọng điệu hối của ông cụ, tim Thẩm An Ninh đau nhói.
Cô cúi đầu: “Ông nội, đây của ông, là do những kẻ ức h.i.ế.p và tính kế ông bà ngoại cháu.” “Cháu sẽ bắt họ trả giá.”
Ông Giang lúc mới đặt bình tưới nước xuống, đầu Thẩm An Ninh một cách dịu dàng: “Cháu thể nghĩ như … ông vui.”
Suốt thời gian qua ông vội gặp Thẩm An Ninh, là vì sợ trong lòng cô còn oán trách ông.
“Ông chủ!”
Một giúp việc nhà họ Giang hoảng hốt chạy vườn hoa nhỏ: “Cậu Phó Sâm đến , đưa thiếu gia Cảnh Hành về.”
“Ông mau xem !”
Ông Giang sững sờ một chút, đầu Thẩm An Ninh một cách hiền từ: “Cháu đợi ở đây, ông xem ngay.”
Nói xong, ông xoay định rời .
Thẩm An Ninh do dự một chút, đó gật đầu: “Vâng.”
Giang Cảnh Hành và cô còn quan hệ, cô cũng cần bận tâm đến bất cứ chuyện gì của nữa.