Lư Lư vội vàng giơ tay che miệng.
Chuyện gì thế ?
Sao lời lẩm bẩm của nó Chủ nhân thấy?
Chẳng lẽ cái hệ thống c.h.ế.t tiệt đổi gì ?
Lư Lư thầm nghĩ, đành chấp nhận phận thở dài. Xem thể tùy tiện lung tung nữa …
Dư Nguyệt khỏi gian lâu thì thấy tiếng động ở nhà bếp bên ngoài.
Nàng xách một túi lớn đồ vật rời khỏi phòng bếp.
Thấy Dư Đại Sơn đang vụng về vo gạo đổ nồi thêm nước.
“Lão cha, cha đang nấu cơm ?”
Giọng Dư Nguyệt vang lên, Dư Đại Sơn giật b.ắ.n .
Ông , Dư Nguyệt ‘hì hì’: “Nữ nhi của cha dậy sớm thế, cha đang chuẩn nấu cháo cho con đây.”
Dư Nguyệt bước tới, lượng nước trong nồi nhiều, nàng đưa tay múc thêm hai gáo nước đổ .
“Lão cha, gạo cha cho nhiều mà nước quá ít. Đợi lát nữa đừng là nấu thành cháo, chỉ cần nấu thành cơm sống là may .”
Dư Đại Sơn lên tiếng mà chỉ .
Dư Nguyệt sân: “Lão cha, nương con ?”
Dư Đại Sơn vội làm động tác ‘suỵt’: “Từ lúc con hai ngày , nương con bất kể ngày đêm đều ngủ ngon giấc. Hôm nay cứ để cho bà ngủ thêm một lát .”
“Được, cháo trong nồi cứ đun, lão cha giúp con nhặt rau.”
Dư Nguyệt đặt nguyên liệu lẩu xuống bắt đầu dọn dẹp.
Trước mắt là đầy rẫy những thứ mới lạ, Dư Đại Sơn cố gắng kiềm chế sự tò mò, tay chân nhanh nhẹn nhặt rau.
Mặt trời lên cao, Tống Xảo Nương tỉnh dậy vội vàng chạy ngoài.
Khi thấy Dư Nguyệt trong bếp, bà lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Dư Nguyệt đầu bà: “Nương, con để cháo cho , uống . Ta và cha sắp sửa làm xong cơm .”
Tống Xảo Nương đáp lời, ánh mắt tràn đầy ý .
Nửa canh giờ , một mùi thơm cay nồng đột nhiên tỏa từ nhà bếp, khiến nhịn mà chảy nước miếng.
Giang Thanh Vận đặt cuốn sách đang xem xuống, tự chủ bước chân đến bên cửa sổ.
Những khác trong sân cũng ngó về phía nhà bếp, phụ t.ử nhà họ đang bày trò gì ngon lành đây…
Vừa nghĩ xong, họ thấy Dư Đại Sơn bưng nồi đồng .
Trong sân sớm kê sẵn ba cái bàn, ba cái nồi đồng đặt lên ba cái bàn.
Dư Nguyệt đầy vẻ hiếu kỳ, liền bảo họ bếp bưng thức ăn .
Mỗi loại thức ăn ba đĩa, đông nên bưng nhanh, trong nháy mắt xong.
Vì quá đông nên chia bàn.
Đàn ông một bàn, đàn bà một bàn, còn đám trẻ con và thiếu nữ thiếu niên chung bàn với Dư Nguyệt.
Nhìn những lát rau xanh, thịt sống bàn, đều nên dùng đũa gắp như thế nào.
Lúc Dư Đại Sơn khẽ ho khan, kìm mà cất cao giọng: “Mọi , đây là món ăn mới do nữ nhi nghiên cứu , tên gọi là Hỏa Lẩu.”
Hỏa Lẩu?
Cái tên mới lạ vẻ ngon đấy, nhưng bộ đều là đồ sống?
Ngay lúc còn đang thắc mắc, Dư Đại Sơn lên tiếng: “Cái nồi mắt chúng gọi là đồng nồi, phần rỗng ở giữa là để bỏ than nóng, còn vành ngoài của đồng nồi là nước dùng nêm nếm theo công thức bí mật, chính là thứ dùng để nhúng đồ ăn.”
Dư Đại Sơn xong, làm mẫu gắp một đũa thịt thả nồi đồng, đợi thịt sôi sùng sục vài cái trong nồi gắp .
Ông đầu cẩn thận gắp miếng thịt đó đặt bát của Tống Lão Đầu: “Cha, cha chấm chút nước chấm trong bát ăn ạ. Cha ăn thử .”
Hành động của Dư Đại Sơn khiến bật ngớt.
Tống Lão Đầu mắt đầy ý đáp lời, làm theo các bước chấm nước chấm bỏ miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/gia-gia-doc-ac-nai-nai-cuc-pham-mang-theo-linh-tuyen-khong-gian-cung-phu-mau-phan-gia/chuong-119-o-nha-nau-lau-an.html.]
Không cẩn thận vì quá vội mà ớt sặc.
Mọi đều hoảng hốt.
Dư Đại Sơn vội vàng giơ tay vỗ lưng Tống Lão Đầu, “Cha, từ từ thôi, con quên mất nồi lẩu cay, cha nếm thử xem nếu ăn thì con đổi sang nồi lẩu thập cẩm cho cha.”
Tống Lão Đầu ho khan mấy tiếng, mím mím môi, mắt đầy vẻ mới lạ,
“Thứ gọi là lẩu , ngon đến thế, miệng tê tê cay cay, hương thơm ngào ngạt! Lão già chỉ thích hương vị thôi.”
Tống Lão Đầu xong, chủ động gắp miếng cải thảo bỏ nồi, trụng chín thử nữa.
Chỉ thấy ông ăn một vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, liền gọi những khác mau mau động đũa.
Tôn Thu Cúc gắp miếng rau trụng , chấm nước sốt xong thì do dự, “Mấy ngày nay ốm nghén càng lúc càng nặng, đồ ăn thường ngày ăn gì nôn nấy, chỉ thể trông bánh mì ngâm nước mà cầm cự.”
Nghĩ đến đây, bụng thèm thuồng, ngửi thấy mùi thơm nước miếng ngừng tiết .
Tôn Thu Cúc nhịn bỏ miệng, cứ tưởng sẽ nôn như , ai ngờ càng ăn càng thơm, càng ăn càng cuốn.
Thỉnh thoảng nàng còn gắp giấm trong bát bên cạnh cho bát , chỉ cảm thấy càng ăn càng thèm.
Bàn của bọn trẻ con cũng .
Ban đầu cứ nghĩ chúng ăn cay, ai ngờ đứa nào đứa nấy đều ăn ngon lành.
Dư Nguyệt ăn cũng vô cùng thỏa mãn.
Đây là đầu tiên khi xuyên đến đây lâu như mà ăn hương vị quen thuộc…
Thấy đều ngừng gắp thức ăn, Dư Nguyệt dậy bếp bưng bát cơm nấu chín , bảo ăn kèm với cơm, tránh việc đầu ăn cay quá sẽ cho dày…
Một bữa lẩu, ròng rã ăn hết nửa canh giờ mới kết thúc.
Đây là thứ mà những bữa cơm thường ngày thể nào sánh bằng.
Mọi lượt ngừng đũa, bàn tán về món lẩu mới lạ .
Thật nếu trời âm u thế mà ăn lẩu, nếu đến mùa đông giá rét mà một nồi lẩu để ăn, đó mới chính là viên mãn thực sự!
Tôn Thu Cúc ăn xong miếng thịt cuối cùng, hài lòng đặt đũa xuống, đầu đầy ơn về phía Dư Nguyệt, “Nguyệt nha đầu, món lẩu mà con nghiên cứu thật sự ngon quá, đây là đầu tiên mấy ngày nay ăn no như .”
Những khác nhao nhao phụ họa.
Dư Nguyệt đầu , thấy mặt và trán của đều lấm tấm mồ hôi, khỏi nở nụ ,
“Nhị bá mẫu chỉ cần thích ăn, nhà sẽ làm nhiều hơn cho ăn, giờ thể đang mang, chỉ cần ăn xuống là .”
Lời dứt.
Những phụ nữ trong sân đều lập tức rưng rưng nước mắt, đặc biệt là Tống Xảo Nương.
Lúc bà m.a.n.g t.h.a.i con đầu lòng ở Lão Dư Gia, bà thường Lão Mã Thị .
Người m.a.n.g t.h.a.i ăn thịt heo, ăn con sinh sẽ mùi hôi.
Người m.a.n.g t.h.a.i ăn thịt gà, ăn con sinh miệng sẽ nhọn.
Người m.a.n.g t.h.a.i ăn gạo trắng, ăn con sinh da dẻ trắng trẻo khỏe mạnh…
Mang t.h.a.i mười tháng, bà chỉ thể những khác trong Lão Dư Gia ăn thịt ăn gạo, còn bà và đương gia chỉ thể gặm mấy cái bánh ngô làm từ bột ngô.
Giờ nghĩ , làm gì chuyện cái ăn cái ăn, chẳng qua là bọn họ ích kỷ cố ý ức h.i.ế.p bà mà thôi, sợ bà ăn nhiều hơn một miếng thì bọn họ sẽ ăn ít …
Tống Xảo Nương và Tôn Thu Cúc , cả hai hẹn mà cùng nghĩ đến quá khứ, khỏi vành mắt đỏ hoe.
Tống Xảo Nương lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt, mặt cố nặn nụ , “Nguyệt nha đầu sai, nếu cuộc sống của chúng cũng thể khấm khá hơn, giờ thể con nặng nề, ăn gì cứ , đừng câu nệ.”
“Ai nha, thôi! Đệ cảm ơn nàng.”
Hai nắm c.h.ặ.t t.a.y , đều là những phụ nữ từng chịu khổ trong Lão Dư Gia, cảm thấy vô cùng đồng cảm, thấu hiểu lẫn …
Dư Nguyệt làm gián đoạn bọn họ, dậy cùng Tống Tiểu Hạnh và mấy khác thu dọn những cái đĩa bàn.
Dư Đại Sơn dậy dặn dò, “Nữ nhi, các con thu dọn đĩa là , cái nồi nóng tay, để chúng lo.”
Vừa xong, mấy đàn ông vội vàng bưng nồi đồng thu dọn.
Khóe môi Dư Nguyệt nhịn cong lên.
Cảnh tượng gia đình hòa thuận như thế , làm thể lo lắng chuyện làm ăn chứ?