Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:01:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối giữa hè, gió đêm lạnh, thích nhất chạy về phía , mặc quần tây cùng áo sơmi, ống tay áo xắn tới khuỷu tay, từ xa xa thể thấy cơ bắp cùng đường cong xinh , chờ tới khi đến mặt thì lập tức ôm lấy .

Tần Kiền nghiêng đầu hôn lên tai cô, liên tiếp hôn xuống một lúc mới thể tách một chút, vui vẻ cô.

Rồi đó cúi đầu hôn cô.

“Nặc Nặc, nhớ em.”

Lỗ tai của Chu Nặc nóng lên, nhưng sự vui vẻ lấp đầy lồng ngực, cảm giác bao giờ khiến cô đáp : “Em nhớ .”

“Cảm ơn.” Tần Kiền thấp giọng cảm ơn, nghĩ rằng Chu Nặc sẽ tới công ty tìm .

“Đi thôi, chúng ăn cơm.”

Chu Nặc chọn một nhà hàng mà Lư Cẩm Niên đề cử, ngày thường khó đặt bàn, nhưng Lư Cẩm Niên là cổ đông, xung quanh cô cũng thể thường xuyên tới đây ăn cơm. Khi bọn họ , đồ ăn đặt sẵn vặn bưng lên.

Đồ ăn hai thích đều , Tần Kiền xuống ăn cơm, nhưng đôi mắt còn chằm chằm Chu Nặc ngừng, chọc cho cô thẹn quá hóa giận, hỏi: “Xem mặt em thể no bụng ?”

“Nhan sắc thanh tú giúp ăn ngon.”

Chu Nặc vui vẻ nhận lấy câu khen ngợi , hề do dự gắp đồ ăn bản thích cho miệng. Vì chờ ăn cơm cùng , cô xác thực là đói bụng một lúc lâu, ngày thường 8 giờ cô ăn cơm tối , hiện giờ còn đang tiêu thực khi ăn.

Tần Kiền cũng thói quen của cô, khi hai dùng cơm an tĩnh, nhanh chậm ăn đủ no, Chu Nặc buông đũa tính uống hai ngụm canh, khi đối diện thì trong mắt hai đều ý nồng đậm.

Sau khi ăn xong, Tần Kiền lái xe trở về, xe ngừng ở tầng công ty , vươn tay với Chu Nặc: “Đi lên với chờ tiêu thực nhé?”

Chu Nặc chỉ từng về danh tiếng của tập đoàn Thạch Cẩm, nay từng đến trụ sở công ty của bọn họ, khi tay trong tay với lên tầng thì tò mò đ.á.n.h giá khắp nơi. Lầm xí nghiệp về y d.ư.ợ.c một trong ước, trụ sở của tập đoàn Thạch Cẩm cũng là kiến trúc mang tính chất bước ngoặt, thiết kế cực kỳ xảo diệu, mà bên cạnh cô bây giờ chính là quản lý tương lai của xí nghiệp , trong đáy lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác kỳ quái.

“Bậc thang...” Mắt thấy cô thiếu chút nữa bậc thang vưỡng ngã, Tần Kiền nhanh tay nhanh mắt ôm lấy eo cô, miễn cho cô thật sự ngã xuống đất.

“Em đang suy nghĩ, về cố gắng nỗ lực mới thể xứng đôi với nhỉ?” Sự thật là, một lẻ loi ở đây, chỉ sợ cả đời cô cũng khó thể sánh vai với Tần Kiền, nam nữ chủ nguyên tác cũng chính là vì chuyện mà ngược luyến tình thâm.

Tần Kiền nhíu mày: “Nặc Nặc, mấy thứ đều là vật ngoài .”

Nếu thật sự dùng tiền tài ngang mới thể cân nhắc thì tình cảm giữa hai khỏi quá đáng buồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-73.html.]

“Anh chỉ hy vọng chúng đồng lòng là , Nặc Nặc, hy vọng em gây áp lực quá lớn cho chính , huống hồ...” Anh cũng áp lực.

Chỉ là còn xong thấy Chu Nặc phụt , đó mang theo ý giải thích: “Chỉ là thuận miệng mà thôi, cần coi là thật, em đang suy nghĩ một việc khác.”

“... Là chuyện gì?” Anh dự cảm chuyện lẽ càng quan trọng hơn.

“Em suy nghĩ, vĩnh viễn khả năng đưa gặp ba em.”

Chu Nặc nhàn nhạt xong, nắm tay tiếp tục về phía . Tuy rằng là buổi tối, nhưng tăng ca trong tập đoàn ít, nhận Tần Kiền thì mấy nhân viên kinh ngạc tò mò đ.á.n.h giá hai : “Chào Tần tổng.”

Tần Kiền còn hồi phục tinh thần từ trong suy nghĩ, thấy câu thì theo bản năng gật đầu, tự giác mà nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Nặc.

“Anh làm ?” Chu Nặc nhận .

Tần Kiền lắc đầu, đến thang máy thì bỗng nhiên : “Chờ thời gian, chúng bái tế ba của em nhé?”

“Được, chờ đến Thanh Minh , đến lúc đó cũng bái tế mama của .” Dù thì hai đều quyết định chuyện , bái tế của Tần Kiền cũng là hợp tình hợp lý, cái Chu Nặc tiếc nuối nhất là thể đưa Tần Kiền gặp ba chân chính của cô.

Khi cô chuyện, đôi mắt sáng ngời ôn nhu, Tần Kiền trong chốc lát, cảm thấy nhất định là suy nghĩ nhiều, bỏ qua cái ý nghĩ , về chuyện khác.

Khi tới văn phòng, đẩy cửa mời Chu Nặc , thấy phía thanh âm giày cao gót, một nữ nhân bước nhanh tới.

“Tần tổng, ăn cơm chiều ? Em gọi cơm...” Một mỹ nhân mặc tây trang lịch sự đến một nửa thấy Chu Nặc bên cạnh Tần Kiền, nụ cứng .

“Xin , em Tần tổng khách.”

“Không , mới cùng bạn gái ăn bữa tối.” Tần Kiền một tay ôm Chu Nặc, tư thái giữ gìn rõ ràng, sự mật với Chu Nặc căn bản thèm che giấu.

“Nặc Nặc, đây là giám đốc bộ phận hành chính, giám đốc Hoa. Đây là bạn gái của , Chu Nặc.”

Chu Nặc ôn nhu : “Xin chào.”

Nụ của giám đốc Hoa chút miễn cưỡng: “Xin chào.”

nhanh quấy rầy hai nữa lập tức rời , chỉ là tấm lưng thế nào cũng chút mất mát, mà Chu Nặc vô cùng mẫn cảm với cảm xúc của khác, cô nhưỡng mày về phía Tần Kiền, chờ đợi một lời giải thích.

Loading...