Tửu lượng của Chu Nặc xác thật là giống như cô , về đến nhà liền thành thật giường ngủ nhúc nhích, chẳng qua là Tần Kiền biện pháp với việc quần áo cho cô. Anh đắp chăn cho cô đàng hoàng, cô thấy nóng đá , đắp chăn thì sợ cô cảm, do dự hơn nửa ngày mới quyết định cúi cởi áo khoác cho cô.
Dáng của cô tinh tế thon dài, hôm nay mặc một cái áo gió màu đen, vô cùng xinh , chỉ là hiện giờ ở , thể xuống tay.
“Nặc Nặc, chúng dậy quần áo ngủ tiếp ?”
đối phương ngủ sâu, căn bản thấy câu hỏi, chỉ là trong lúc ngủ thoải mái thì vặn vẹo , bởi vì tác dụng của cồn mà gương mặt hồng nhạt càng thêm đỏ, cánh môi phấn nộn, là sự dụ hoặc vô hạn.
Tần Kiền hít sâu một , khom lưng nắm lấy bả vai cô, bế Chu Nặc đang hôn mê lên, một tay ôm eo cô, một tay giúp cô cởi một bên tay áo gió , mái tóc dài của cô xõa lưng, thật cẩn thận để vướng tóc cô, cơ hồ là ngừng thở để cởi áo , thở dài nhẹ nhõm một , đổi sang tay trái ôm eo cô, tay cởi nốt tay áo bên .
Sau khi cởi áo gió , Tần Kiền chỉ cảm thấy cả nóng lên, cái trán đổ mồ hôi, để áo của cô sang một bên, thong thả đặt cô bên giường, đắp chăn đàng hoàng thì mới chân chính thả lỏng.
Anh cũng dám làm bất kỳ hành động mạo phạm nào đối với Chu Nặc tình huống cô gì cả, nhưng cô là nữ hài t.ử yêu mến, tình huống sẽ khó tránh khỏi chút kích thích, kịp thời rời khỏi phòng ngủ là lựa chọn nhất.
Ngoài cửa sổ là hoàng hôn, Tần Kiền vẫn định rời , đóng cửa phòng ngủ phòng khách, khi cởi tây trang mới phát hiện trán đều là mô fhooi, cầm lấy khăn giấy lau , đến bên cạnh cửa sổ hóng gió.
Khi chuông điện thoại vang lên, mà hề thấy ngay, trong đầu óc đều là bộ dáng cô đang ngủ.
Là ông ngoại Thạch Thành An gọi gới.
“Nghe Nặc Nặc hợp tác với đứa nhỏ của Lư gia ?”
“ .”
Thạch Thành An “Ừm” một tiếng, gì thêm, Tần Kiền điều : “Ông ngoại, đợt Vân Xuân Hàn đầu tiên sản xuất nhất định sẽ đưa đến cho ông , Nặc Nặc .”
Ông cụ lòng.
“Hai ngày nữa đừng quên đưa Nặc Nặc đến, đừng để con bé chuẩn quà.”
Tần Kiền ngoan ngoãn đồng ý.
Hai ngày là sinh nhật 77 tuổi của Thạch Thành An, nay ông ăn sinh nhật đều vô cùng khiêm tốn, mời thêm bạn bè thích, nguyên nhân chủ yếu là vì giới thiệu Chu Nặc với , ngày Chu Nặc hành sự sẽ càng thuận tiện hơn, vô cùng tiện lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-70.html.]
Cúp điện thoại, Tần Kiền gọi điện thoại cho trợ lý nhờ mua ít đồ ăn tới, chờ đến khi Chu Nặc tỉnh rượu, ăn một chút gì đó lót bụng sẽ quá khó chịu.
Chu Nặc tỉnh thấy đèn đường chiếu sáng ngoài cửa sổ, hiện giờ là buổi tối . Cô xoa xoa đầu, khi say rượu thực sự khỏe.
Cô mơ hồ quan sát cảnh chung quanh, phát hiện là phòng ngủ của thì mới yên tâm, khi dậy xuống giường thì thấy quần áo của , nhất thời nghĩ bản về nhà như thế nào. Cửa phòng ngủ khép hờ, trong phòng khách dường như ánh sáng, cô choáng váng kéo cửa phòng, ánh đèn trong phòng khách nhanh chóng lên.
“... Anh, ở đây?”
Tần Kiền bật , “Không nhớ ?”
Chu Nặc lắc đầu, khi tới thì nhịn mà tiến lên, tự nhiên mà ôm lấy eo . Anh chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng, bàn tay cơ bắp, cẩn thận phân biệt còn thể cảm nhận khi cô ôm lấy thì đối phương lập tức cứng đờ.
“Có đưa em về nhà ?” Chu Nặc mơ hồ nhớ cảnh tượng hai tiến thang máy.
Tần Kiền “Ừm” một tiếng, vỗ vỗ lưng cô: “Có khó chịu ? Muốn uống mật ong ?”
“Uống.”
Hai nắm tay xuống sô pha, Tần Kiền theo bản năng duỗi tay sờ trán cô, xác định cô sốt thì mới thở nhẹ , xoay phòng bếp lấy một cái ly làm mật ong.
Chu Nặc cầm cái ly, cái miệng nhỏ phồng lên uống từng ngụm nhỏ, cho đến khi dày thoải mái hơn một chút thì mới mở miệng, thanh âm mềm như bông, giống lúc tỉnh táo: “Anh vẫn luôn đợi em tỉnh ngủ ? Hiện tại em khó coi ?”
Bọn họ mới bắt đầu yêu đương, cô như dường như mất hình tượng, trong lòng Chu Nặc chút lo sợ bất an, cô còn bảo trì hình tượng mỹ, ai ngờ sớm hủy như ...
Sự ảo não của cô thẳng lên mặt, Tần Kiền thả lỏng tươi , bên cạnh cô, bình tĩnh nửa ngày mới : “Không , .”
Anh bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, đoán cô ấn tượng gì với việc cởi áo , thành thật thẳng thắn : “Anh đưa em đến phòng ngủ, thấy em quá nóng nên mới cởi áo gió của em .”
“... À, cảm ơn .” Không cần lấy tay sờ, Chu Nặc cũng lỗ tai cô đang nóng phỏng tay.
Đành tiếp tục rũ mắt uống ly mật ong.
Tần Kiền cùng cô ăn cơm tối xong mới rời , Chu Nặc như trút gánh nặng mà phòng tắm rửa mặt, quần áo ngã giường, hai mí mắt của cô bắt đầu đ.á.n.h , mơ mơ màng màng còn nhớ Tần Kiền cởi áo cho cô như thế nào... Thật là quá mất mặt!
***