Trong lúc Chu Nặc hấp tấp bận rộn với Vân Xuân Hàn, tin tức cô cùng thiên kim của Lư gia nhanh chóng lan truyền bên ngoài, nhiều thích cô bắt đầu ngoi đầu, ví dụ như Hà Linh Lị còn tới nhà cô gõ cửa.
Ước chừng là tới một nên nhớ rõ địa chỉ ở chỗ nào, bà theo hàng xóm lên tầng, trực tiếp đến cửa nhà Chu Nặc.
Chu Nặc tiếng chuông cửa thì mở, lập tức thấy một gương mặt quái dị còn hồi phục phẫu thuật thẩm mỹ.
Hà Linh Lị quả nhiên dùng khí chất của một phu nhân: “Chu tiểu thư, gọi điện thoại cô , cho nên chỉ thể tới tận nhà tìm cô, hy vọng cô đừng để ý.”
“Không , xin hỏi bà tới đây chuyện gì ?” Chu Nặc chắn ở cửa, mời bà tiến , đồng thời quyết định khi đuổi nhất định sẽ nhanh chóng gọi điện thoại cho môi giới, thúc giục bọn họ tìm một căn hộ thích hợp, cô ở nơi nữa.
“Là như thế , cô ở bên con trai cả của , cô còn Tần Kiền giúp cô cùng thiên kim của Lư gia phát triển hợp tác đúng ? Chuyện vô cùng trọng đại, là trưởng bối trong Tần gia, theo lý nên đến xem, chồng cũng gặp cô. Thời điểm ăn Tết như thế , Chu tiểu thư về lý về tình đều đến Tần gia một chuyến, gặp nhà ba của Tần Kiền, cô xem đúng ? Còn chuyện cô hợp tác với Lư tiểu thư...”
Chu Nặc nhướng mày, chờ bà xong thì cầm điện thoại gọi cho Tần Kiền: “Bạn trai, Hà nữ sĩ tự xưng là của em tới nhà thăm hỏi, thấy thế nào?”
Tần Kiền ở bên một câu, Hà Linh Lị nội dung, nhưng lập tức lo sợ bất an. Chu Nặc dịu ngoan lễ phép, vô cùng lời trưởng bối ? Như thế nào giống trong tư liệu điều tra chứ, mấy nữ hài t.ử khác gặp tình huống nên lấy lòng trưởng bối của Tần gia ?
Ngay đó, Chu Nặc đưa điện thoại cho Hà Linh Lị: “Tần Kiền chuyện với bà.”
Hà Linh Lị do dự một chút mới nhận lấy điện thoại, thanh âm của Tần Kiền chậm rì rì, sức sát thương tuyệt đối, “Hà nữ sĩ, bà cảm thấy ngày tháng sống ở Tần gia quá thoải mái ? Ở mặt bạn gái mà dám giả mạo làm ? Mời bà lập tức rời , nếu sẽ gọi điện thoại cho Tần Chí Hào để về ít vấn đề quản lý công ty đấy.”
Nói hết mấy câu , Hà Linh Lị trả điện thoại xám mặt rời , khi còn thần sắc phức tạp mà liếc Chu Nặc một cái, Chu Nặc chỉ bình tĩnh đóng cửa .
Chu Nặc ở phía cửa suy tư một lát, gọi điện thoại cho Lư Cẩm Niên, “Niên Niên, cho khác về chuyện hợp tác của chúng ?”
Cô vốn thích khoa trương, Lư Cẩm Niên cũng như , tại chuyện mới bắt đầu giai đoạn chuẩn mà ?
Lư Cẩm Niên tràn đầy áy náy: “Mình đang gọi điện cho đây, hai ngày baba hỏi về nhà máy rượu, Lư Cẩm Hàng cũng cái nhà máy , dùng cổ phần công ty để đổi với , , baba mới bảo về kế hoạch sắp tới, xem bên nào tiềm năng hơn, đành một ít, bộ... Thực xin , Nặc Nặc.”
“Không việc gì, baba như thế nào?”
“Baba cảm thấy kế hoạch của thể thực hiện nên cho tiếp tục làm, đồng ý với thỉnh cầu của Lư Cẩm Hàng.”
Chu Nặc thở một : “Vậy thì .”
Chỉ cần còn nhà máy rượu, việc bọn họ thể làm tất nhiên sẽ càng nhiều.
Sau khi cúp điện thoại, Chu Nặc bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc là ai truyền chuyện , mục đích gì, mà Hà Linh Lị tới tạo áp lực là ý gì. Chẳng lẽ trải qua nhiều việc như , bà còn cô và Tần gia chung sống hòa bình ?
Khi Tần Kiền trở về giải đáp sự nghi ngờ của cô: “Hà Linh Lị để em phát triển sự nghiệp, nếu em vững, tìm bà trả thù thì làm ? Có lẽ còn lôi kéo em, để em trở thành nội ứng của bà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-69.html.]
Dù thì, uy h.i.ế.p nhất đối với Hà Linh Lị cùng con của bà chính là .
“Còn về tin tức hợp tác giữa em và Lư Cẩm Niên, hẳn là Khương Vũ Tình truyền .”
“Cô cố tình gây khó dễ với em?” Chu Nặc hiểu, cái gì cũng , vị Khương tiểu thư thích bạn trai cô, như thế nào còn tới tính kế cô?
“Không đúng, vì Khương Vũ Tình chuyện ? Chuyện hẳn là chỉ Lư gia thôi chứ?”
Tần Kiền xoa bóp mi tâm, tận lực bình tĩnh giải thích với cô: “Lư Cẩm Hàng dùng một ít thủ đoạn để cô , chắc là em còn , Khương Vũ Tình và Tần Thư Hàn ở bên .”
“Hả? Vì ? Là vì ngẫu nhiên gặp nên dùng Tần Thư Hàn làm đá kê chân ?”
Tần Kiền hiếm khi á khẩu trả lời , biểu tình vài phần bất đắc dĩ : “Đại khái là như , cô em tức giận cho nên mới xúi giục Hà Linh Lị tới đây tìm em, là do xử lý vấn đề Tần gia, khiến bọn họ tới quấy rối sinh hoạt của em.”
“Chà, thành khẩn như , em đương nhiên sẽ trách , nhưng mà tính giải quyết chuyện như thế nào?” Chu Nặc tính toán một chút, chuyện đối kháng Tần gia để Tần Kiền làm thì mới sức thuyết phục, cô còn thể vững gót chân trong thành phố , tạm thời phá bỏ mấy lời bôi đen .
“Rất đơn giản.”
Chu Nặc quá hiểu, chỉ Tần Kiền gọi một cuộc điện thoại, lãnh đạm chuyện với đối phương, ngẫu nhiên còn đầu cô một cái. Cô bỗng nhiên hiểu , cuộc điện thoại cô gọi cho Tần Kiền chính là bước đầu tiên để giải quyết việc , mà thể quản Hà Linh Lị đương nhiên là Tần Chí Hào, Tần Chí Hào đuối lý Tần Kiền, đương nhiên sẽ dễ dàng cự tuyệt yêu cầu của .
“Nghĩ cái gì thế?” Tần Kiền chuyện xong thì thấy cô còn đang ngẩn , nhịn mà xoa bóp chóp mũi cô, tươi sủng nịnh.
“Không gì, chỉ cảm thấy chúng thể an an tĩnh tĩnh ở bên cũng là một chuyện khó.”
Tần Kiền nở nụ , đó khẽ gật đầu, tán đồng với lời của cô, nhưng đồng thời cũng quyết định trong lòng, nhất định sẽ để tình huống kéo dài quá lâu.
***
Trước khi tiến mùa hè, Chu Nặc cùng Lư Cẩm Niên quyết định xong hợp đồng sản xuất Vân Xuân Hàn. Chu Nặc dùng kỹ thuật cổ truyền chính thức gia nhập nhà máy rượu của Lư thị, phương pháp sản xuất Vân Xuân Hàn cùng thiết kế vỏ ngoài đều độc quyền trong tay cô, khi bình rượu từng dùng ở kiếp xuất hiện trong thời , Chu Nặc mất mát vui vẻ.
Buổi tối, cô cùng Lư Cẩm Niên đều dẫn bạn trai tới cùng ăn cơm, đồ uống chính là Vân Xuân Hàn do cô sản xuất. Cô bất tri bất giác uống nhiều rượu, khi Tần Kiền phát hiện thì hai má Chu Nặc phiếm hồng, đôi mắt mê ly.
Chu Nặc của lúc ngàn ly say, nhưng khi tiến thể của Chu Nặc , cô tạm thời còn kỹ năng đó nữa.
“Bạn trai, em cảm thấy choáng váng thế ?”
Sau khi từ biệt hai Lư Cẩm Niên, Tần Kiền đỡ cô ngoài, bỗng nhiên thấy cô hỏi một câu như thì dở dở : “Nặc Nặc, em uống say .”
“Không , em ngàn ly say.”
Tần Kiền phản bác, ôn nhu hỏi cô nôn , Chu Nặc lắc đầu, lẩm bẩm : “Tửu lượng của em .”