Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-05-10 15:58:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối tượng Chu Nặc hợp tác là bạn của cô khi còn ở nước ngoài, Lư Cẩm Niên. Năm đó nguyên chủ vì bạo lực học đường mà tự sát, Lư Cẩm Niên cũng là một hại khác, khi lựa chọn tự sát, Chu Nặc phát hiện sự dị thường của đối phương, cứu bạn , cũng liên hệ bác sĩ tâm lý để trị liệu. Sau , hai vẫn luôn bảo trì quan hệ , Lư Cẩm Niên về nước muộn hơn cô nửa năm, lúc về cũng đúng Tết âm lịch, hai hẹn ngày gặp , Chu Nặc tỉ mỉ chọn quần áo, chuẩn xuất phát.

Trước khi xuất phát, Tần Kiền đúng lúc gọi video tới, thấy cô mặc quần áo trang điểm tinh tế thì kinh ngạc một phen: “Nặc Nặc, hôm nay em thật xinh .”

Chu Nặc xong thì vui vẻ, camera một vòng: “Hôm nay em gặp bạn, chơi một nhé.”

“Vậy khi nào em kết thúc, cần đến đón ?” Tần Kiền rõ nghĩa vụ của bạn trai, hơn nữa cũng vui lòng.

“Hừm, như thế , buổi chiều khi xong việc em sẽ gọi điện thoại cho , đến lúc đó đón em, chúng xem phim ăn cơm tối.” Thời gian hẹn hò dài, nhưng Chu Nặc hiểu ý nghĩa sâu thẳm trong lời của đối phương, mà giới thiệu bạn bè cho cũng là nên làm.

Tần Kiền cưởi tủm tỉm, ngoan ngoãn gật đầu: “Được, chờ điện thoại của em.”

Sau khi cúp điện thoại, Chu Nặc lấy túi xách vui vui vẻ vẻ cửa. Lúc kỳ nghỉ mới kết thúc, thành phố trở nên ùn tắc, xe của cô vượt qua một cái taxi để đến địa điểm hẹn, hậu tri hậu giác nhớ tới, hình như trong thời gian từng một cái tên tương tự Lư Cẩm Niên, hình như là Lư Cẩm gì đó...

Cô nhắn tin cho Tần Kiền hỏi: “Bạn của tên là Lư Cẩm gì đó ?”

Tần Kiền mới bước phòng họp, thấy tin nhắn thì nhíu mày, nhanh chóng đ.á.n.h chữ trả lời: “Có, hôm tụ hội đến cuối cùng.”

“Hiểu .” Cô suy nghĩ một chút, giải thích nguyên nhân với Tần Kiền, tính hỏi Lư Cẩm Niên xong mới .

Lư Cẩm Niên là một em gái mềm mại cao ráo, tóc dài đến eo, chuyện ôn hòa nhu mềm, khi thấy Chu Nặc thì vui vẻ, hai còn ôm một cái.

“Nặc Nặc, nhớ đó.” Lư Cẩm Niên cọ cọ vai Chu Nặc.

Chu Nặc thở dài một tiếng: “Mình cũng nhớ , trở thì ở chỗ mới một bạn đó.”

Lư Cẩm Niên tủm tỉm, lấy quà tặng cho Chu Nặc , là một bộ mỹ phẩm dưỡng da, mà Chu Nặc thì tặng Lư Cẩm Niên một bộ váy. Hai trao đổi quà xong, còn nửa ngày mới nhớ tới chuyện chính.

“Baba chuyển nhà máy rượu sang danh nghĩa của , tùy tiện làm, Nặc Nặc, yêu cầu dẫn làm giàu!”

Chu Nặc trợn mắt: “Cậu đang khoe khoang sự giàu ?”

Trước đó, ba cô cũng từng như , mà hiện tại cô chỉ còn nhớ bộ dáng mơ hồ của ba .

, Niên Niên, gần đây gặp một tên khá giống với ...” Chu Nặc chỉ nhớ Lư Cẩm Niên một em trai, nhưng rõ ràng Lư Cẩm Hàng lớn tuổi hơn.

Lư Cẩm Niên c.ắ.n ống hút, biểu tình rối rắm: “Có tên là Lư Cẩm Hàng ?”

“... .”

“Anh trai cùng cha khác với , quan hệ của bọn lắm.” Lư Cẩm Niên cau mày, thực sự nhắc tới .

Chu Nặc cũng dò hỏi tới cùng, cô thể đoán cốt truyện cẩu huyết giữa em cùng cha khác , dù cẩu huyết đến cũng thể cẩu huyết bằng cuộc đời cô .

hỏi, nhưng Lư Cẩm Niên chút bất an, thật cẩn thận hỏi: “Cậu quen ? Không thích chứ? Mình , làm cả, xứng với ai !”

“Không , là bạn của bạn trai , lúc tụ hội gặp một .”

“À, .” Lư Cẩm Niên yên tâm, giây tiếp theo trở nên hưng phấn, đôi mắt tỏa sáng chằm chằm Chu Nặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-68.html.]

Chu Nặc nhấc tay thẳng thắn: “Buổi chiều sẽ đến đón , tới lúc đó giới thiệu cho hai .”

Lư Cẩm Niên thành thật gật gật đầu, hai tiếp tục bàn về vấn đề hợp tác. Kỹ thuật Chu Nặc áp dụng là phương pháp cổ truyền, nhà máy rượu hệ thống kinh doanh thiện, cô mượn nhà máy rượu để sản xuất Vân Xuân Hàn với lượng lớn. Hai quen hợp tác, nhưng khi bắt đầu công việc thì nghiêm chỉnh, gõ máy tính, đến khi xong thì là buổi chiều.

Chu Nặc gọi điện thoại gọi Tần Kiền đến đón , Tần Kiền đang ở gần, nhanh tới quán hai chuyện. Lư Cẩm Niên thấy từ xa xa thì thiếu chút nữa sặc nước : “Nặc Nặc, bạn trai của là Tần Kiền ?”

, làm thế?” Chu Nặc bỗng nhiên nhớ tới Lư Cẩm Niên hẳn là cũng quen Tần Kiền, chẳng lẽ Tần Kiền mặt cô ?

Lư Cẩm Niên lắc đầu, nhỏ giọng : “Mình là một tiểu hồ ly...”

Vào tuổi dậy thì, Lư Cẩm Hàng cùng Tần Kiền ưa , Tần Kiền nhiều thắng tuyệt đối mới khiến Lư Cẩm Hàng thể cúi đầu mà bỏ qua sự kiêu căng ngạo mạn. Lư Cẩm Niên quen Tần Kiền từ khi còn nhỏ, lẽ nên theo thiết lập mà lưu luyến si mê Tần Kiền, nhưng mà thực tế, Lư Cẩm Niên căn bản sẽ tránh xa như , trăm triệu ngờ tới Chu Nặc dám khiêu chiến!

Tần Kiền đến mặt hai , vẫn nhận phận của Lư Cẩm Niên, gật đầu : “Xin chào.”

Chu Nặc lòng tràn đầy tò mò mà giới thiệu hai với , Tần Kiền mới nhớ cô nương là em gái của Lư Cẩm Hàng, trong nụ ý vị khó hiểu.

“Cô là bạn của Nặc Nặc thì buổi tối chúng cùng ăn một bữa cơm ?”

Lư Cẩm Niên lắc đầu, ngoan ngoãn : “Bạn trai cũng đang ở gần đây, bọn còn việc, quấy rầy hai ...”

Chu Nặc cảm thấy Lư Cẩm Niên sợ hãi, theo bản năng che giấu giúp bạn : “Được, bận việc của , hôm nào thời gian thì hẹn , chúng cùng ăn một bữa cơm.”

Bạn trai của Lư Cẩm Niên chính là bác sĩ tâm lý điều trị cho cô năm đó, Chu Nặc là bà mối gián tiếp, ăn cẩu lương suốt 3,4 năm, ý tưởng cùng ăn cơm tuyệt đối xuất phát từ tấm lòng, gì cũng thể phát cẩu lương trả ngược cho đối phương!

“Được!” Lư Cẩm Niên cầm lấy túi xách nhanh chóng rời .

Chu Nặc chằm chằm bóng dáng Lư Cẩm Niên trong chốc lát, lẩm bẩm hỏi: “Sao em thấy cô sợ nhỉ?”

Tần Kiền vô tội nhún vai: “Làm ? Có thể là sợ quấy rầy chúng hẹn hò.”

“Thật ?”

“Đương nhiên là thật.”

Chu Nặc tin , đó nghiêm túc tự hỏi nếu Lư Cẩm Niên cùng Lư Cẩm Hàng là quan hệ đối lập, với việc cô và Tần Kiền là yêu, sinh ảnh hưởng tới chuyện hợp tác của hai .

Tần Kiền chằm chằm một thời gian dài cho nên trong lòng lo lắng, cẩn thận hỏi: “Nặc Nặc, em suy nghĩ cái gì thế?”

“Em cảm thấy một câu đạo lý.”

“Nói cái gì?”

“Nam nhân chính là chướng ngại vật con đường phát tài.”

Tần Kiền “...”

Anh yên lặng gì một lúc, lúc Chu Nặc chuẩn chạy khỏi phòng thì bắt lấy cánh tay cô, ôm lấy eo cô, đè cô lên tường: “Anh là chướng ngại vật?”

“Nói giỡn thôi, giỡn thôi!” Chu Nặc khổ sở xin khoan dung, chủ yếu là ánh sáng trong mắt quá dọa .

còn kịp nữa , Tần Kiền cúi đầu tìm đôi môi của cô, c.ắ.n nhẹ hai cái lên đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng hôn một cái, môi lưỡi chút khách khí mà chiếm cứ khoang miệng, khiến đối phương mê hoặc đến điên đảo.

Loading...