Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:49:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Nặc chỉ thấy Tần Kiền càng lúc càng gần , cô trốn tránh, chỉ mở to đôi mắt chằm chằm , con ngươi thanh triệt ý nhạt, cũng kháng cự.
Tần Kiền bỗng nhiên đổi tâm tư, thoáng ngẩng đầu, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống đôi mắt cô: “Nặc Nặc đừng như .”
“Vì ?”
“Anh sẽ cảm thấy tâm tư của xa.”
Mí mắt của Chu Nặc vẫn dán lên đôi môi ấm áp của , xong câu trả lời cô mới mà né : “Em cho là như , đừng làm em gánh tội .”
Tần Kiền thở dài nhẹ nhõm một , giang hai tay một nữa ôm cô trong lòng, đôi tay đặt cái lưng mảnh khảnh của cô. Ở trong lòng , cô nhu nhược nhỏ gầy, làm bảo vệ chặt chẽ ở trong vòng tay.
“Chúng ngoài lâu như , lắm ?” Chu Nặc ngửi mùi hương , dần dần cảm thấy tự nhiên, cảm xúc khác thường ngừng nảy sinh trong đáy lòng, nhắc nhở Tần Kiền đặc biệt.
Anh “Ừm” một tiếng, hề buông cô , dường như xa rời cô chút nào.
mà bọn họ chỉ mới yêu đương bao lâu ? Có lẽ là mới bắt đầu thì càng mãnh liệt nhỉ?
Cho đến hiện tại, Chu Nặc vẫn cảm giác đặc biệt mãnh liệt, vị bên cạnh mà là bạn trai của cô, là nam nhân đầu tiên cận với cô như thế, mới khi tay đưa qua, Chu Nặc còn cứng đờ, vô cùng nhẫn nại mới khiến cảm giác quái dị rời .
Tần Kiền cúi đầu, đôi môi chạm lên vành tai cô, hô hấp phả lên da thịt tinh tế của cô, nửa ảo não nửa tiếc hận : “Sớm như thì hôm nay chúng cứ đơn độc ở bên , tới nơi cũng chỉ lãng phí thời gian.”
Chu Nặc mím môi , cúi chạm nhẹ môi lên môi : “Chúng .”
Hành động của cô chỉ phát sinh trong nháy mắt, Tần Kiền còn phục hồi tinh thần, chỉ ngơ ngác lúm đồng tiền của cô, tiện đà nở nụ thỏa mãn.
“Được.”
Trở biệt thự mới phát hiện thêm tới, khác với những còn , nọ chỉ đến một . Thân hình cao lớn, dung mạo hơn , đôi mắt hoa đào lộ vẻ tùy ý, đối phương đang chào hỏi với , thấy Tần Kiền thì vang: “Tôi đang thấy gì thế , độc vạn năm mà bạn gái ?”
Tần Kiền ôm lấy Chu Nặc, nụ đổi: “Nói đến độc vạn năm thì hai phân cao thấp, chỉ là còn phụng bồi nữa.”
Nói xong giới thiệu cho Chu Nặc đang hiểu gì về phận của : “Nặc Nặc, đây là bạn thuở nhỏ của , Lư Cẩm Hàng.”
Lư Cẩm Hàng tủm tỉm bắt tay Chu Nặc, tuy rằng cố ý khiêu khích Tần Kiền, nhưng bắt tay cũng gì khinh mạn, nhẹ nhàng nắm một chút liền nhanh chóng buông .
Chu Nặc tươi như cũ, bây giờ nam nữ cùng với , cô bên cạnh Tần Kiền, vẫn là mười ngón giao , ai cũng xem nhẹ cô.
Chỉ Khương Vũ Tình phận hổ, ai cùng cô chuyện, giới thiệu là Quý Tiêu cũng trong lòng em họ suy nghĩ cái gì. Khi chuyện trời đất, cô c.ắ.n cánh môi, oán hận về phía Chu Nặc. Vô luận là quan hệ với Chu Nặc như thế nào, Chu Nặc đều sẽ mang đến vận rủi cho cô !
Đề tài vòng tới vòng lui, Lư Cẩm Hàng thuận miệng hỏi về Khương Vũ Tình, Quý Tiêu thuận miệng giải thích một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-62.html.]
Tần Kiền đang rũ mắt ngón tay mảnh khảnh của Chu Nặc, mí mắt cũng hề nâng lên. Khương Vũ Tình thật sự vui vẻ, nhúng nếu lúc tức giận rời thì chỉ sợ sẽ cho thanh danh của , chỉ đành ở chỗ đó giả bộ ôn nhu nhã nhặn lịch sự.
Buổi trưa Quý Tiêu quyết định nướng BBQ ngoài trời, đều nếm thử thành phẩm tự làm, nhưng kỹ thuật , chỉ Chu Nặc là nướng hình dạng. Tần Kiền canh giữ bên cạnh cô, để cho đám bạn bè lấy trộm đồ bạn gái nướng.
“Tần Kiền, quá keo kiệt!”
“ , keo kiệt! Có bạn gái còn keo kiệt chuyện !”
Tần Kiền tự đắc, bất động như núi : “Đồ Nặc Nặc nhà nướng, đương nhiên thể cho các .”
Quý Tiêu một bên , lặng lẽ tìm cơ hội với Khương Vũ Tình: “Em gái, em cũng thấy đấy, Tần Kiền bạn gái, thể giới thiệu . cũng nhiều nam hài mà, về ca ca giới thiệu cho em mấy !”
Khương Vũ Tình chỉ cảm thấy vũ nhục, ngoài miệng thì đồng ý với Quý Tiêu, trong lòng nghĩ xem biện pháp gì giáo huấn Chu Nặc một phen , dù cũng là Chu Nặc nợ cô !
Chu Nặc bỗng nhiên cảm thấy cái mũi chút ngứa, vội vàng lui mà hắt xì một cái. Tần Kiền đưa cho cô một tờ khăn giấy: “Có thoải mái ? Chúng trở về ? Nhé?”
“Không việc gì, chỉ là mũi ngứa thôi.” Nói chừng là đang mắng cô đấy.
Cô yên lặng liếc vẻ mặt căm giận của Khương Vũ Tình, đại khái đoán chân tướng.
Tần Kiền nhíu mày, cuối cùng cũng cái gì, chỉ là ăn trưa xong thì tạm biệt chủ nhân nơi là Quý Tiêu , lấy cớ là việc bận rời .
Bọn họ , lập tức thảo luận hai câu, Giả Hâm chút kinh ngạc: “Lão Tần động tâm thì thôi, động tâm liền đặt lên đầu quả tim mà sủng. Cô nương là của nhà nào thế, từng đến?”
Lúc bọn họ đều cho rằng Tần Kiền theo yêu cầu của Thạch lão , tùy tiện tìm một cô nương môn đăng hộ đối để liên hôn, nhưng nhất thời bọn họ cũng nghĩ nhà họ Chu nào xứng với Thạch gia.
“Không , cô lúc là trợ lý của , hai như thế nào mà ở bên thì cũng rõ lắm, nhưng mà coi trọng như thế nào, chúng đều thấy .” Chuyện sớm muộn gì cũng sẽ khác đào , nhưng lời từ trong miệng bạn , tăng thêm ít chứng cứ, tóm sẽ khiến coi thường Chu Nặc.
Khương Vũ Tình còn , do dự một lát, bỗng nhiên , “Cô là con gái nuôi của Đỗ gia, lúc còn là thiên kim lạc của Tần gia, kết quả là , hiện tại thiên kim chân chính trở .”
Chuyện cẩu huyết giữa hai nhà Đỗ Tần, đều chỉ đại khái, đối với tin tức của Khương Vũ Tình đều kinh ngạc, nhưng đó một lời, Quý Tiêu cũng ngẩng đầu sang chuyện khác. Bọn họ là bạn kiêm đối tác của Tần Kiền, cơ bản là lớn lên với từ nhỏ, cho dù tò mò về phận của bạn gái thì cũng sẽ bát quái hãm hại lưng, mà ngược là càng tôn trọng Chu Nặc hơn. Đối với lời Khương Vũ Tình , bỏ qua là lựa chọn nhất.
Quý Tiêu còn liếc Khương Vũ Tình một cái, cái gì. Khương Vũ Tình vì ánh mắt mà hối hận nghi hoặc, cũng cô về phận của Chu Nặc !
***
Tần Kiền lái xe đưa Chu Nặc về nhà, khi ngang qua siêu thị thì thấy nhiều xách đồ Tết , bỗng nhiên nhớ cô từng đến việc thăm ông nội cô Tết, hắng giọng một cái, nghiêm túc : “Nặc Nặc, đến nhà ông nội em thì cần chuẩn cái gì?”
“Hả?” Chu Nặc sửng sốt một chút mới phản ứng là chuyện gì, do dự một lát mới : “Ông nội thích đồ quá phức tạp, mang ít đồ bình thường là , cần quá phức tạp.”
Anh khẽ mà đồng ý, đang vui vẻ cái gì. Xe tới tầng, Chu Nặc trở về là , nhưng thấy tự nhiên mà xuống xe, lời đuổi cũng thể nữa.