Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:53:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Kiền đưa Chu Nặc đến tầng tiểu khu, thang máy mới vẫy tay tạm biệt mà rời . Đứng ở tầng thể vặn thấy đèn phòng cô sáng lên, tài xế chờ ở bãi đỗ xe của tiểu khu gần đó, tự bộ ngoài. Đêm đông gió lạnh thấu xương, thích thú.

Nghĩ đến Quý Tiêu gọi điện thoại tới nên gọi .

“Như thế nào, làm phiền cùng Chu tiểu thư phong hoa tuyết nguyệt ?”

Tần Kiền “Ừm” một tiếng: “ , ngày mai công tác , trở về là Tết, thời gian ở cùng cô nhiều lắm.”

Quý Tiêu ở đầu dây bên còn đang ăn BBQ, thì cẩn thận c.ắ.n đầu lưỡi, đau đớn : “Đừng buồn nôn dọa như chứ, gọi điện cái gì nhỉ?”

“Tụ hội?”

, tụ hội, bảo giới thiệu em họ bà con xa của cho , hiện tại cơ hội ?”

“Thôi, đến lúc đó chờ về, sẽ từ chối .”

Sau khi cúp điện thoại, Tần Kiền nhanh về phía , trong xe mới nhắn tin cho Chu Nặc. Cô trả lời bằng một sticker, vô cùng đáng yêu, đó gửi thêm một cái voice chat.

“Quên đưa Vân Xuân Hàn cho mang về .”

“Vậy chờ trở về sẽ tới chỗ em lấy.” Lại thêm một lý do để tới tìm cô.

Chu Nặc qua một hồi lâu mới trả lời , Tần Kiền chằm chằm điện thoại, thư thái thở một .

***

Hôm , Tần Kiền lên máy bay từ sớm.

Hôm nay mây từ trong máy bay vô cùng , chụp , lưu album, chờ đến khi xuống máy bay sẽ gửi cho cô xem, giống như vô luận là đến chỗ nào đều sẽ nghĩ đến một bảo bối, sống hai kiếp mới nếm tư vị canh cánh trong lòng.

Trợ lý Đường Tư theo, phát hiện tâm tình của ông chủ , khi đàm phán cũng như tắm trong gió xuân, công việc của trợ lý cũng nhẹ nhàng hơn sơ với , quả nhiên mấy ông chủ bắt đầu yêu đương thì đều nhân tính hơn so với mà!

...

Chu Nặc từ chức, cần dậy sớm làm nữa, ngủ dậy thì lười nhác rời giường, bắt đầu lên kế hoạch. Chuyện làm trong năm nhiều, từ giờ cô chuẩn thật , bận rộn đến giữa trưa mới nhớ tới Tần Kiền hẳn là đang nghỉ ngơi ăn cơm, mở wechat thấy gửi ảnh tới, một bầu trời mây đồ sộ, còn lời thăm hỏi của .

“Quên xem.” Chu Nặc chụp hai món ăn nấu xong cho xem.

Tần Kiền đang ăn cơm, vốn là cơm lươn khá hương vị, nhưng thấy măng xào của cô bắt đầu thèm.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-58.html.]

Anh công tác bên ngoài một tuần, hai về cơ bản là ít thời gian chuyện hơn. Tuy rằng Chu Nặc từ chức ở nhà, giống như hề nhàn rỗi, Tần Kiền chuyện với cô đều cố gắng đúng mực.

Buổi tối khi chuyện với cô, tâm tư quan hệ tiến thêm một bước càng mãnh liệt.

Chu Nặc luôn cảm thấy bản chậm nhiệt, nhưng cách xa một đoạn thời gian ngắn, chút quen, gặp . Cô cũng khắc chế cảm xúc của chính , nếu cơ hội phát triển cảm tình thì lực bắt lấy mới đúng, miễn cho ngày tiếc nuối.

Buổi tối, bọn họ trò chuyện một lát qua voice chat, cũng gọi điện , vẫn duy trì quan hệ xa gần, nhưng trong lòng hai hẹn mà cùng một chút dự cảm.

...

Đi công tác trở về, Tần Kiền mang theo ít quà, đặc biệt còn một bó hoa hồng. Khi lái xe đến tầng nhà Chu Nặc mới nhớ còn báo , gọi điện thoại thì Chu Nặc còn đang ngủ, giọng mũi khản đặc.

“Anh ở tầng nhà em.”

Chu Nặc đại khái là ngủ đến mơ hồ, mê man một câu: “Vậy lên đây chuyện .”

Tần Kiền xách mấy thứ đồ lên tầng, một tay là đồ ăn, một tay là hoa hồng.

lúc gặp đôi vợ chồng nọ, nữ nhân hâm mộ một cái, chọc chọc chồng nhà , dùng ánh mắt hiệu, nam nhân lập tức lấy lòng: “Bây giờ sẽ đặt hoa hồng đến nhà ngay.”

Nữ nhân lẩm bẩm một câu “Không thành ý”, thiện ý mỉm Tần Kiền.

Tần Kiền mỉm đáp , bên tai nóng lên, khỏi thang máy đến của nhà Chu Nặc, vặn thấy cô đẩy cửa bên ngoài xem thử. Cô mặc một bộ quần áo xuân thu, đơn bạc nhỏ xinh, khi nhô đầu khỏi khe cửa còn mang theo sự buồn ngủ mê man, trong đôi mắt sáng lấp lánh dần dần hiện lên ý .

“Anh trở về từ khi nào thế?”

Tần Kiền cong môi , khắc sâu ánh mắt của cô lúc trong đáy lòng.

Ngoài cửa là sự lạnh lẽo của mùa đông, khác với độ ấm trong phòng. Tần Kiền sợ cô lạnh, ôm đồ vật trong nhanh chóng đóng cửa , lúc mới trả lời câu hỏi của cô, “Trở về lúc sáng.”

Chu Nặc nhận lấy bó hoa, dùng sức mà hít một , thể ngửi mùi hương hoa hồng nồng đậm.

“Có em cảm ?”

Đối diện với ánh mắt sáng chói của , Chu Nặc ôm hoa hồng ngoan ngoãn “Ừm” một tiếng, “Ngày hôm qua xuống tầng nhận hàng chuyển phát nhanh một lát, buổi tối liền cảm thấy thoải mái.”

“Có sốt ?”

Chu Nặc thành thật lắc đầu: “Không sốt, chỉ cảm mạo một chút thôi, em khám .”

Sau đó, Chu Nặc thấy trong mắt hai chữ “thật ngoan”, cô rũ mắt nữa. Tần Kiền xoay cởi áo khoác , cúi nhấc mấy đồ vật phòng bếp, còn một cái thì đưa mặt Chu Nặc.

 

Loading...