Chu Nặc chút để ý mà , ngoài mặt vẫn coi là khiêm tốn lễ phép, kỳ thật trong lòng vui, bởi vì ngữ khí của Ôn Cảnh An giống như cô là ngoài, còn mới là chủ nhân. Đặc biệt là, vị dường như còn ý tứ sâu xa với Lương Gia Ý, cô bỗng nhiên nhớ tới ngày hai chạm mặt, hình như Lương Gia Ý còn tới Lương gia, ý gì đây? Đến chống lưng ?
Chu Nặc nhớ tới, hình như nữ chính trong nguyên tác một thanh mai trúc mã si tình, là hình tượng một đại ca ca tỏa sáng như ánh mặt trời, bệnh mà c.h.ế.t, nữ chính vẫn luôn thương tiếc nọ, còn thích nam chính cho . Cô nhớ rõ tên vị trúc mã , nhưng trực giác cho cô chính là Ôn Cảnh An mặt. là... Nhìn lầm .
cũng đúng, nam phụ ủng hộ nữ chính tất nhiên sẽ đối nghịch với nữ phụ .
...
Chu Nặc cùng Ôn Cảnh An rời khỏi Lương gia, tiểu khu cũ thang máy, hai một mộ xuống tầng, Ôn Cảnh An bỗng nhiên mở miệng: “Nặc Nặc, những cái đó đều là vì cho ông nội Lương, cô sẽ tức giận chứ?”
“À, đến nhà , chỉ mũi chuyện thử xem nhé?” Chu Nặc tâm tình đối chiến với Ôn Cảnh An, trực tiếp mở miệng chặn lời.
Trên hành lang chỉ tiếng bước chân, đèn cảm ứng theo bước chân của hai mà mở tắt. Tới tầng, Chu Nặc lập tức rời , Ôn Cảnh An sửng sốt một chút. Đại khái là từng thấy con gái tức giận mặt như , gió lạnh thổi một hồi mới hồi phục tinh thần, lúc Chu Nặc cũng lái xe rời , chỉ chừa cho một làn khói.
Ôn Cảnh An nhún nhún vai, chậm rãi về nhà, vốn định cái gì đó với Lương Gia Ý, nhưng khi gõ xong thì xóa, giấu sự chua xót bên khóe miệng, nhanh về phía .
***
Khi Tần Kiền gọi điện thoại tới thì Chu Nặc khôi phục trạng thái bình thường, hai thuận miệng chuyện phiếm, một lát , đột nhiên hỏi: “Có hôm nay em vui ?”
“Rõ ràng như ?” Chu Nặc thực kinh ngạc, cô tự nhận biểu hiện của gì khác biệt so với bình thường.
“Cảm xúc của em , thể cảm nhận .”
Chu Nặc ngây , “Hôm nay xảy mấy chuyện vui, cũng quan trọng.”
Tần Kiền hỏi thêm, chỉ như là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-53.html.]
Chu Nặc đổi chủ đề, về một bộ phim điện ảnh, tiếp tục hàn huyên. Sau khi cúp điện thoại, cô sô pha, lười nhác vươn vai, duỗi thì bỗng nhiên nghĩ đến, đối xử với Tần Kiền như là quá tùy ý ? trạng thái của cô rối loạn lung tung như , Tần Kiền dường như vẫn tiếp thu một cách bình thường...
Cô thở dài một tiếng, vô cùng hoài nghi năng lực của chính . Lúc thể nhờ Vân Xuân Hàn mà biến thành tiểu phú bà, thực tế là đơn thuần như , Vân Xuân Hàn thể thành công, tuyệt đối thể thiếu sự hỗ trợ của nhà. hiện tại cô cihr một , còn bận bịu chăm sóc già, chỉ thể là lòng thì nhiều mà lực thì đủ. Nếu như chút việc cũng thể làm , làm thể mở rộng quy mô của Vân Xuân Hàn trong thế giới chứ?
Chu Nặc suy nghĩ nửa ngày, gửi cho Tần Kiền một tin nhắn: “Xin , hôm nay cảm xúc , chỗ nào còn mong bỏ qua.”
Bọn họ hẳn là đang trong giai đoạn ái , cô ngầm đồng ý cho Tần Kiền theo đuổi, nếu hai ý đồ phát triển thì Chu Nặc cũng nghiêm túc xin đối phương, nên vì chuyện riêng của bản mà ảnh hưởng tới khác.
Tần Kiền còn ngủ, trả lời nhanh: “Xin cái gì chứ, thành công tìm chủ đề cho em vui mới là càng nên chỉ trích mới đúng chứ?”
Chu Nặc bật , “Vậy thì hòa .”
Nghĩ như , trong lòng cô cũng thoải mái hơn nhiều.
Sau khi cúp máy thì gọi nữa, vì , nhưng Chu Nặc vẫn máy, lười biếng hỏi: “Sao ?”
Trong lòng ấm áp, cô dựa lưng ghế sô pha mềm mại, giống như một con mèo lười.
“Nặc Nặc, chuyện nhận sự đồng ý của em.”
“Cái gì?”
Tần Kiền hắng giọng, trịnh trọng hỏi: “Anh thể theo đuổi em ?”
Anh cảm thấy vấn đề danh phận vẫn nên xác nhận rõ một chút thì hơn, Tần Kiền là cụ thể, trong lòng giờ phút cũng đang sôi trào mãnh liệt, dường như chỉ xác nhận việc thì mới thể an tâm giấc ngủ.
Chu Nặc chậm rãi dậy từ ghế sô pha, khi suy nghĩ thì cũng trịnh trọng trả lời : “Được, thể theo đuổi em.”