Sau khi tuyết thì nhiệt độ giảm mạnh, Chu Nặc sợ Lương Thế Phong ở một sẽ xảy vấn đề nên cuối tuần tới thăm ông, kết quả phát hiện ông cảm mạo phát sốt, nhưng chỉ tiệm t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c hạ sốt uống cho qua.
Chu Nặc chút tức giận, cô quá thích tiếp xúc với già, đặc biệt là già bướng bỉnh, chiếu cố Lương Thế Phong cũng là xuất phát từ cảm giác cần trách nhiệm tiếp nhận sứ mệnh mà cháu gái thật sự của ông để mà thôi. Lương Thế Phong hiểu cô, mỗi khi cảm thấy bạc cô sẽ chuyện cẩn thận sợ chọc cô vui.
“Ông nội, chúng bệnh thì đến bệnh viện khám, xem bác sĩ như thế nào, ? Ông đừng uống t.h.u.ố.c lung tung như , nhỡ mà xảy vấn đề gì thì ? Việc chuyên môn giao cho chuyên môn làm, ông như , con yên tâm.” Nói thật, xuất phát từ mấy tin tức già sống một xảy chuyện mà cô xem lúc , Chu Nặc tự bổ não nhiều .
Lương Thế Phong đỏ mặt gật đầu, ho khan : “Được, ông mặc thêm áo khoác, chúng lập tức tới bệnh viện.”
Chu Nặc thở dài một , cho dù hù dọa ông cụ thì cũng tạo thành thói quen bệnh thì tới bệnh viện cho ông. chuyện khiến cô thực sự đau đầu chính là, cô cùng ông cụ thể nào cận nổi, chỉ thể xa cách quan tâm mà ở chung như , cẩn thận ngẫm thì còn vô cùng hổ.
Khi bọn họ tới bệnh viện thì nhiều lắm, bác sĩ kiểm tra cho Lương Thế Phong, xác định rằng ông cần truyền dịch, Chu Nặc liền ở bệnh viện chờ ông truyền dịch xong. Trong lúc chờ, cô bắt đầu buồn rầu nghĩ xem nên chiếu cố ông cụ như thế nào, ở cùng một chỗ là khả năng, nhưng Lương Thế Phong hơn 70 tuổi, ở một an . Thực thuê bảo mẫu cũng tồi, nhưng mà sắp tới cuối năm, thể tìm đáng tin cậy . Chu Nặc định thương lượng với Lương Thế Phong một chút xem nên xử lý chuyện như thế nào.
“Nặc Nặc, là con trở về nghỉ ngơi , ông ở một .” Trong lúc truyền dịch, Lương Thế Phong thúc giục nhiều , để Chu Nặc ở đây lãng phí thời gian.
Chu Nặc hề động chút nào, “Con xin nghỉ phép , ông cứ an tâm khám bệnh .”
...
Sau khi truyền dịch kết thúc, Chu Nặc lái xe đưa ông về nhà, tuyết đường còn tan hết, khi hai xuống xe cũng cẩn thận, tránh giẫm chỗ kết băng.
Tiểu khu mà Lương Thế Phong sinh sống xây dựng tới ba bốn mươi năm, nhà ở cùng con đường đều xuất hiện dấu hiệu cũ nát, nhưng nơi quen thuộc, ông nhất định sẽ rời . Chu Nặc nghĩ tới nghĩ lui, đau đầu thôi. Lúc , ông bà ngoại ông bà nội của cô, tổng cộng bốn còn nào làm cô cảm thấy khó giải quyết như thế , dù thì khi đó cô cũng chỉ phụ trách mặc chơi vui...
Về đến nhà, Chu Nặc mệt nên tính nấu cơm, tìm một quán ăn đ.á.n.h giá tồi, đặt đồ ăn cùng cháo tới, cùng Lương Thế Phong ăn xong mới đến chuyện bảo mẫu.
Lương Thế Phong xua tay cự tuyệt: “Nặc Nặc, việc gì , ông thể tự chiếu cố chính .”
Điều trong dự kiến của Chu Nặc, cô nhíu mày : “ ông ở một làm con lo lắng ông thể tự chăm sóc .”
“Lần là vì đường trơn nên ông mới ngoài, nhất định sẽ như nữa, Nặc Nặc cứ yên tâm , thật sự việc gì.” Lương Thế Phong nữa nhấn mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-52.html.]
Chu Nặc do dự nửa ngày mới tạm thời đồng ý, tính toán sẽ nhờ hàng xóm thường xuyên chú ý tới tình trạng của Lương Thế Phong. Những điều thuộc bổn phận cô nhất định sẽ làm , như mới tranh cho lương tâm bất an.
...
Sau khi ăn xong, Chu Nặc tùy tiện thu dọn rác, tính khi rời khỏi mới mang vứt. Lúc cô còn định rời thì tiếng gõ cửa, mở thấy là nam nhân trẻ tuổi hôm cô với sắc mặt thiện ý, “Anh tìm ai?”
“Tôi đến thăm ông nội Lương.” Ôn Cảnh An về lý do đến , dừng một chút mới tự giới thiệu, “Tôi là Ôn Cảnh An.”
Ôn Cảnh An? Không quen.
Chu Nặc đầu hỏi Lương Thế Phong .
Lương Thế Phong , khi mời đối phương mới giải thích với Chu Nặc: “Đây là hàng xóm lâu năm nhà chúng . Trước ở cùng nhà, thời gian dọn đến tiểu khu gần đây . Tiểu An, phiền con còn nhớ đến ông, thật là cảm ơn con.”
“Đương nhiên là nhớ , ông nội Lương, khi còn nhỏ con cũng chăm sóc mà.”
Hai xuống ôn chuyện, Lương Thế Phong giới thiệu Chu Nặc cho Ôn Cảnh An, sự vui vẻ mặt cũng hiện lên chút ảm đạm chua xót.
Ôn Cảnh An vươn tay về phía Chu Nặc, tay ôn hòa khô ráo, vội vàng nắm một chút lập tức buông . Chu Nặc nhẹ với Ôn Cảnh An, nhưng trong lòng vẫn còn nhớ rõ ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của chiều hôm đó.
“Lúc hình như chúng gặp một , khi đó còn quen, mạo phạm, xin Nặc Nặc.”
Chu Nặc mỉm , “Không gì.”
Hiện tại cô để ý việc mới gặp mặt mà đối phương gọi tên thiết như .
Ôn Cảnh An như thường lệ hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Lương Thế Phong, nghiêm túc cẩn thận như cháu nội của ông . Chu Nặc lẳng lặng bọn họ chuyện, khi đến chuyện bệnh, Ôn Cảnh An đầu với cô: “Dạ dày của ông nội Lương , cô chú ý nhiều một chút. Ông nội còn cao huyết áp, ăn cơm kiêng nhiều thứ, nhất là đừng ăn cơm ngoài, ông nội còn thích ăn cháo, từ vẫn luôn là Nhất Nhất...”
Anh một nửa thì cảm thấy thích hợp, kịp thời nở nụ hối , sửa miệng dạy Chu Nặc cách nấu cháo.