Chu Nặc mang theo hai phần đậu hủ thối về nhà thì nhận điện thoại của Tần Kiền. Hai ngày nay bận một dự án lớn, là của công ty Chu Nặc, bận xong thì vặn thấy là chiều chủ nhật, do dự một lát mới gọi điện thoại, thấy khi cô máy thì thanh âm vui vẻ nên khỏi chuyện nhẹ nhàng hơn mấy phần.
“Buổi tối thể mời em ăn cơm ?”
Chu Nặc ăn nửa phần đậu hủ thối, thì dừng động tác , lau miệng hỏi: “Ăn cái gì?”
“Em thích đồ ăn Thái Lan ?”
“Thích, lát nữa em lái xe đến.”
Tần Kiền hắng giọng, thanh âm tự giác mà mềm : “Để đón em, khi ăn xong đưa em về.”
“... Được.” Chu Nặc vui vẻ đồng ý.
cúp điện thoại bao lâu, cô ăn nốt nửa phần đậu hủ thối còn , đó cảm thấy nên ăn nốt phần thứ hai, bằng ngoài ăn cơm nhất định sẽ ăn , vì thế mang cất tủ lạnh rửa mặt trang điểm quần áo.
...
Một giờ , khi Tần Kiền gọi điện thoại tới, Chu Nặc vặn xuống tầng, thấy xe của dừng cửa.
Chu Nặc ghế phụ, Tần Kiền cô tỉ mỉ trang điểm, vui vẻ chút thấp thỏm: “Trời lạnh như gọi em ngoài, lắm ?”
“Có thể ăn ngon là động lực ngoài mà, đúng lúc em cũng tính nấu cơm.” Chu Nặc thích nấu cơm là thật, nhưng thích mỗi ngày đều ở trong bếp, buổi sáng làm cơm ở Lương gia , buổi tối chỉ tính ăn đơn giản chút thôi, nhưng lúc ngoài mới phát hiện buổi trưa bản căn bản ăn gì.
“Em chuẩn dày .”
Tần Kiền khẽ, một lát nữa sẽ can đảm lấy bó hoa đặt ở phía , nhưng khứu giác của Chu Nặc nhạy, nhanh ngửi thấy mùi hoa hồng nhàn nhạt, thấy một bó hoa hồng xinh .
Đón nhận ánh mắt nghi ngờ của cô, lỗ tai của Tần Kiền nóng lên, cố gắng bảo trì trấn định, khi dừng chờ đèn xanh ở giao lộ thì mới thấp giọng giải thích: “Tặng cho em, ... Quên đưa cho em.”
Chu Nặc “À” một tiếng, , “Rất , cảm ơn.”
Tới nơi, Chu Nặc mới phát hiện cô từng khác đề cử nhà hàng , nhưng còn từng nếm thử, Tần Kiền mà chọn nơi , đúng là thể là một điều bất ngờ. Cô ý nghĩ với Tần Kiền.
“Vậy thì thật .” Tần Kiền nhẹ nhàng , cả đều nhu hòa hơn ít.
Khi hai lên bậc thang, chậm hơn cô một bước, ánh mắt quét qua cô đến đôi giày cao gót chân cô thì chợt lóe lên sự lo lắng cùng yêu thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-48.html.]
Mới nhà hàng, Chu Nặc ngửi mùi cà ri, nhân viên phục vụ đưa bọn họ tới chỗ đặt , nhanh đồ ăn bưng lên.
Từ ngày ăn tối chung ở nhà của Chu Nặc, bọn họ trao đổi với về những món ăn yêu thích và thích nên khi ăn chung thể ăn ý mà gọi đúng món. Trước khi tới, Tần Kiền gọi đồ ăn, xuống là đồ ăn, vô hình trung giảm bớt thời gian chuyện. Tần Kiền chỉ mới lĩnh ngộ chân lý , dường như săn sóc cũng khuyết điểm chí mạng.
Giáo viên lễ nghi từng dạy Chu Nặc rằng lúc ăn và ngủ chuyện, khi tiếp xúc với của Đỗ gia, Chu Nặc cũng thực hiện nguyên tắc , nhưng khi cô ở trong gian riêng của chính thì đương nhiên cần tuân thủ. Cô nhận sự ảo não của Tần Kiền, thử thăm dò mà mở đầu một đề tài, quả nhiên thấy thả lỏng hơn.
cũng , cô cùng Tần Kiền chỉ mới quen một cút, vì cái gì thể cảm nhận rõ ràng về sự biến hóa cảm xúc của như thế chứ?
Sau khi ăn hết điểm tâm, Chu Nặc gọi một phần kem chậm rãi ăn, Tần Kiền ở đối diện cô, từng câu từng chữ đối đáp trôi chảy.
“ , quên với , hẳn là năm em sẽ từ chức, nhưng xác định thời gian cụ thể, đến lúc đó sẽ với .” Chu Nặc khi mới phát hiện, câu tương đương với việc phá hỏng khí.
Tần Kiền chần chờ một lát mới hỏi: “Anh thể hỏi về nguyên nhân ?”
Có là tiếp xúc nhiều với ?
“Em làm chuyện khác, nhất định sẽ thời gian lo chuyện công việc.”
“Vậy, chúng , còn thể tới tìm em ?” Anh đổi sang một cách uyển chuyển, cẩn thận hỏi, sợ là cẩn thận sẽ giẫm mìn.
Chu Nặc ngẩn , vẫn : “Đương nhiên là thể.”
Cô biểu hiện chịu trách nhiệm như chứ nhỉ?
Tuy lời hết, nhưng dường như Tần Kiền lĩnh ngộ cái gì đó, ôn hòa , gật đầu : “Vậy là .”
“Anh như bây giờ so với ấn tượng của em về lúc khác biệt lớn.” Chu Nặc dần dần thả lỏng cảm xúc, một câu thật lòng.
“Vậy hiện tại ?”
Chu Nặc cẩn thận suy nghĩ một chút, “Tốt, kỳ thật chỉ là khác biệt giữa một nóng một lạnh thôi.”
Đại khái là vì quen , Chu Nặc chuyện cũng cố kỵ nhiều như nữa. Từ khi cô chấp nhận ý theo đuổi của Tần Kiền, dường như cẩn thận hơn với cô, khi ở ngoài công việc cũng ôn hòa, hơn nữa với giá trị nhan sắc của , Chu Nặc cảm thấy sự tự chủ của cô sắp ngăn cản nữa.
Tần Kiền cảm thấy kinh ngạc, thái độ mà vô thức thể hiện ngoài khác với trong kế hoạch, mỗi khi gặp cô thì đều nhịn mà ôn nhu hơn, dường như coi cô như bảo bối dễ vỡ, kiếp hề như . Ngẫm sự khác biệt giữa hai bên, cũng nhận thức một chút, lực hấp dẫn của Chu Nặc đối với còn cao hơn so với trong tưởng tượng.