Thứ hai, khi Chu Nặc làm thì bỗng nhiên thấy một nữ đồng nghiệp khá thiết trong văn phòng làm mặt quỷ với , cô hiểu nổi: “Làm ?”
“Ông chủ nhà cô tới , thật trai.”
Hả? Chu Nặc tính toán, hẳn là đến lúc chân của Tần Kiền hồi phục .
, dùng việc cứu để xin từ chức thì cũng tính là đang ép buộc báo đáp nhỉ?
Chu Nặc bàn làm việc của thu dọn đồ đạc, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh động tĩnh, ngẩng đầu thấy Tần Kiền bên cạnh.
Nhìn thấy cô kinh ngạc, nở nụ tự nhiên, đó mới gõ nhẹ lên mặt bàn: “Bận xong thì tới văn phòng của một chuyến.”
“Được.”
Anh gật đầu rời , Chu Nặc theo bản năng bóng dáng của , tay chân phối hợp nhịp nhàng, dấu vết thương, tĩnh dưỡng ba tháng mà béo lên một chút nào, bội phục!
Chuẩn xong tư liệt, Chu Nặc rời khỏi bàn làm việc, gõ cửa phòng tổng tài, thấy Tần Kiền ngay thẳng ghế, dường như đang đợi cô đến.
Chu Nặc nhẹ hít một , mở kẹp tư liệu báo cáo về từng hạng mục, trong văn phòng rộng rãi đều là thanh âm thanh thúy của cô, mềm mại êm tai. Tần Kiền rũ mắt xuống, thở nhẹ một , chú tâm lên công việc, chủ yếu là vì đau đầu.
“... Tần tổng, cảm thấy thế nào?”
Tần Kiền chỉ đoạn cuối, khi lấy tinh thần mới ảo não xin : “Xin , thất thần, em để tư liệu ở đây , lát nữa xem.”
Chu Nặc , còn chuyện gì trong văn phòng nên cô để tư liệu xuống liền rời , động tác nhẹ nhàng, cơ hồ tạp âm.
Tần Kiền xoa bóp mi tâm, cầm lấy tư liệt cô mới đưa mà chậm rãi xem thử, trong văn phòng vẫn quanh quẩn mùi hương nhàn nhạt thuộc về Chu Nặc.
Xem xong tư liệu, Tần Kiền ghi chú , tiếp tục xử lý công việc khác, nhưng mới mở laptop điện thoại gọi đến. Không thể chậm trễ ở đầu dây bên , máy, hô một tiếng ông ngoại.
Thạch Thành An “Ừm” một tiếng, “Con đang ở ?”
“Hôm nay tới Hoành Phi thử.”
“Tới chỗ đó làm gì?”
“Đương nhiên là công việc cần xử lý.”
Thạch Thành An hừ một tiếng: “Đừng tưởng rằng chạy xa là cần về nhà, chân của con mới khỏi, cẩn thận một chút. Còn , hôm nay ông thương lượng với chú Hồ của con, buổi tối hôm nay con gặp mặt con gái của ông một chút, mới về nước nhắc đến chuyện , đừng làm mất mặt .”
“Được, nhưng mà ông ngoại, đây chỉ là một buổi gặp mặt bình thường, ông đừng nghĩ cái khác, con cùng Hồ tiểu thư khả năng .”
Thạch Thành An còn đang bế chắt ngoại, tên nhóc trực tiếp dội gáo nước lạnh, nào cũng chịu.
“Vì ? Nếu con thích cô nương khác, bản lĩnh thì đưa về nhà cho ông gặp, đừng cô đơn mãi như .” Thạch Thành An khách khí .
Tần Kiền , “Bát tự của vấn đề, nhưng ông đừng vội, tóm là nhất định sẽ đưa cháu dâu về cho ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-41.html.]
“Bao lâu?”
“Hôm nay thể, nhưng con đảm bảo sang năm thể đưa về cho ông gặp.”
Thạch Thành An lòng cúp điện thoại, nhưng Tần Kiền bất đắc dĩ. Trong nhà công việc hợp tác với Hồ gia, gặp Hồ tiểu thư một cũng là nên làm, nhưng mà đối với việc sang năm đưa con gái thích về nhà thì Tần Kiền cảm thấy nên đẩy nhanh tốc độ, nếu chờ đến khi ông ngoại và bác Phương thông đồng, thời gian sẽ còn gấp hơn.
Chu Nặc...
...
Chu Nặc làm việc xong, khi khỏi văn phòng thì thấy vị trí làm việc của Chu Nặc trống , bước chân ngừng chút, nhưng đó nhanh chóng về phía thang máy.
Hy vọng đến trễ hẹn với Hồ tiểu thư.
***
Chu Nặc thói quen đường về nhà sẽ ngang qua chợ mua ít đồ về nấu cơm. Vừa về đến nhà, dừng xe, đang xách theo mẻ tôm mới mua chuẩn lên lầu thì thấy một xổm tầng, khi thấy cô còn thẹn thùng.
“Nặc Nặc.” Tần Thư Hàn ngoan ngoãn chào hỏi.
Chu Nặc mím môi, hỏi: “Anh tới từ lúc nào thế?”
Trong tay Tần Thư Hàn còn một hộp cherry, chuyện lắp bắp: “Anh chơi với bạn ở gần đây, vặn nhớ tới em nên đến thăm, còn đang gọi điện cho em đấy. Cherry tệ lắm nên mua cho em một ít.”
Anh vốn chỉ định đặt cherry cửa nhà cô, một tiếng , nhưng do dự thấy Chu Nặc trở về.
“Cảm ơn.”
Tần Thư Hàn theo Chu Nặc lên nhà, Chu Nặc lấy đôi dép lê một cho khách , đặt đồ ăn mua lên bàn, thành thật mà ôm cherry trong lòng, cô khó xử , “Buổi tối việc gì ? Hay là ở ăn bữa cơm nhé?”
“Được, làm phiền em , Nặc Nặc.” Tần Thư Hàn cực kỳ vui vẻ.
Chu Nặc ngờ đồng ý một cách thoải mái như , đành bếp chuẩn . Cô vốn định ăn lẩu một , hiện tại đành nấu vài món đãi khách, ăn lẩu cần chuẩn lâu.
Cô ở trong bếp chuẩn , Tần Thư Hàn ngoan ngoãn trong phòng khách. Anh nhớ tới đến đây ăn cơm còn chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, lập tức như đống lửa đống than, nghĩ nửa ngày mới mở điện thoại chụp màn hình xóa bài , đó lưu bức ảnh thật kỹ.
Lúc , đồ ăn dọn lên, cũng nhịn mà chụp một cái, nhưng đăng lên vòng bạn bè.
...
Ăn cơm xong, Tần Thư Hàn rời , Chu Nặc thu dọn sạch sẽ mang túi rác xuống tầng, coi như thấy bóng quen thuộc cách đó xa. Cô đau đầu, nghĩ xem cắt đứt mối đào hoa như thế nào. Tần Thư Hàn kohong thiết lập phú nhị đại phong lưu ? Chẳng lẽ hào quang nữ phụ của cô quá chói mắt?
Bây giờ là cuối thu, Chu Nặc về đến nhà thì khóa cửa thật kỹ sô pha xem phim, thuận tiện nghĩ thật kỹ xem bản tự đa tình .
Trực giác cho cô là cô sai, nhưng cho cô khi dứt khoát cự tuyệt thì thể gây phiền toái cho chính .