Trên ban công gió thổi, hơn nữa còn là thổi từ chỗ Chu Nặc sang Tần Kiền, mùi hương nhu hòa cô cũng bay đến, Tần Kiền tự giác mà thả lỏng lông mày. Anh gọi Chu Nặc tới cũng là vì đang đau đầu, cô cạnh một lúc là , nhưng vẫn nhịn mà hỏi: “Nặc Nặc, em dùng nước hoa gì thế?”
Chu Nặc sửng sốt, “Em ít xịt nước hoa.”
Ngay cả nước giặt quần áo cũng dùng một loại cố định, đồ vật đều ít mùi hương, hỗn hợp ở bên sẽ mùi như thế nào, cô cũng .
“Rất khó ngửi ?” Cô hỏi một câu. Nếu khó ngửi thì cô sẽ sửa , chỉ là khác từng cái với cô, lúc còn cô mùi rượu, nhưng hiện tại còn bắt đầu ủ, Vân Xuân Hàn cũng chỉ mới làm.
Tần Kiền lắc đầu, “Chỉ là thấy ít mùi hương giống em, thoải mái, lúc ngửi thấy thì còn đau đầu nữa.”
Chu Nặc mấy lá cây gió thổi đến nghiêng trái nghiêng , nỗ lực mà kiến nghị: “Anh cả, gió thổi mới đau đầu đó?”
Cô mới tin là đang tán tỉnh cô , chiều quá... Cơ bản.
“... Nặc Nặc, nếu ngửi mùi hương ở thì sẽ cho em .”
“Cảm ơn.”
Chu Nặc cũng ở chung với Tần Kiền như thế nào, trầm mặc mặc ít , lịch sự ôn hòa, khi vạch trần phận, cô vui lòng làm trợ lý cho , nhưng hiện tại cô do dự, bởi vì cô thích công việc , cô Vân Xuân Hàn của cô cơ.
Tần Kiền thể cảm nhận sự kháng cự của cơ chứ, đối với cô mà , là mà tránh còn kịp, huống chi cũng chuẩn sẵn sàng.
“Anh cả, nếu còn chuyện gì thì em tiếp tục quấy rầy nữa.”
Tần Kiền cũng thật sự để cô rời .
Sau khi bác Phương tiễn Chu Nặc thì oán giận : “Đại thiếu, quá tình thú ? Nặc Nặc tiểu thư ngoài ban công gió thổi đến rối cả tốc, vì phòng khách? Thư phòng cũng .”
“... Bác Phương, như thế, bác đừng nữa, cháu còn nghĩ xong nên làm bây giờ.” Tần Kiền là đầu tiên khác thục giục làm một việc gì đó, chút đau đầu.
Bác Phương thực sự bất đắc dĩ, nhưng sợ cưỡng ép sẽ , chỉ thể tưới hoa ngoài ban công.
Tần Kiền di chuyển từ ban công thư phòng, bàn làm việc mà thất thần. Anh thực sự tò mò về Chu Nặc, cũng để cô ở bên cạnh , miễn cho ông ngoại lúc nào cũng nhọc lòng việc chung đại sự của . Trong những nữ hài t.ử từng gặp, Chu Nặc là duy nhất cảm xúc d.a.o động khi ở bên cạnh.
Anh rằng Chu Nặc giống với kiếp , cũng thử cô là dạng gì, cho cô về việc của Lương gia cũng là thử tính cách của cô.
Tần Kiền kế hoạch rõ ràng, nhưng trong lòng một âm thanh với rằng quá tò mò về cô, những bài kiểm tra kỳ thật chỉ là tự thiết lập chướng ngại cho chính thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-39.html.]
***
Lại là một ngày thứ hai, mấy Chu Nặc xuất hiện đúng giờ ở cơ quan giám định để lấy kết quả xét nghiệm DNA, đáp án đương nhiên là trong dự kiến của . Lương Thế Phong chằm chằm đứa cháu gái mới xuất hiện, thở dài cảm khái.
Hai đối diện , trong chốc lát, Chu Nặc mới gọi một tiếng ông nội.
Lần gọi thêm họ, Lương Gia Ý chịu đựng sự chua xót, lẳng lặng Lương Thế Phong đầy từ ái, “Nặc Nặc, chào con.”
Trong lòng Chu Nặc thực cảm khái. Đã xác định là cháu gái của Lương Thế Phong, ruột của cô chính là Lưu Kỳ, ba ruột là Lương Gia Văn. Cô đề nghị đến thăm mộ hai họ, cũng chuyện cho họ .
Khi tới nơi, Chu Nặc chằm chằm ảnh chụp đôi nam nữ bia mộ, chỉ ảnh cũng thể thấy bọn họ sống bao lâu rời .
“Nặc Nặc, gọi một tiếng baba mama .” Lương Thế Phong ở bên cạnh nhẹ giọng .
Chu Nặc lời, chỉ đáng tiếc rằng dù là cô nguyên chủ cũng từng gặp trực tiếp bọn họ, cả đời cũng thể gặp. Giờ khắc , Chu Nặc vô cùng chán ghét Hà Linh Lị.
Ở phía cô, con gái của Hà Linh Lị là Lương Gia Ý cũng áy náy mà khom lưng với bia mộ, Chu Nặc hề nâng mí mắt lên, đây là việc Lương Gia Ý nên làm.
Lương Thế Phong nhận sóng ngầm mãnh liệt giữa hài nữ hài tử, ông thực sự thương tâm con trai và con dâu, cuối cùng để hai rời , còn ông đến bia mộ của bạn già cách đó xa, xuống, thấp giọng về những đổi gần đây.
...
Từ nghĩa trang đến trung tâm thành phố cách khá xa, Lương Gia Ý cùng Chu Nặc lái xe của riêng trở về, khi phân đường, Lương Gia Ý hỏi Chu Nặc: “Vì cô làm như ?”
Cô thực sự hiểu sự biến hóa của Chu Nặc, Tần gia kém Lương gia quá nhiều, hơn nữa Chu Nặc còn lớn lên ở Đỗ gia, vô cùng để ý đến gia thế, khi còn thể tiếp thu sự chênh lệch , hiện tại dễ dàng tiếp nhận là như thế nào?
Chu Nặc thể đoán Lương Gia Ý đang suy nghĩ cái gì, chủ yếu là đều thẳng lên mặt . Cô định tiết lộ phận của chính , nếu Lương Gia Ý nghi ngờ vì cô đổi nhiều như thì cũng tự hỏi xem là hiệu ứng cánh bướm ảnh hưởng . Mà cô thực sự cũng làm cái gì.
“Không vì cái gì cả, làm như .” Một câu của Chu Nặc phỏng chừng diễn giống nguyên chủ tới bảy tám phần, căn bản đợi Lương Gia Ý cái gì nữa, lập tức lên xe của rời .
Lương Gia Ý tin, cái cô lo sợ chính là, nếu Chu Nặc cũng trọng sinh thì cô nên làm cái gì bây giờ?
dường như như , nếu Chu Nặc trọng sinh, dựa cảm tình của cô với Đỗ Hạo Vũ thì nhất định sẽ chiếm thế thượng phong, để cho cô một chút cơ hội nào.
...
Khương Vũ Tình chuyện qua giấc mộng, khi đang âm thầm quan sát cả hai thì thần kỳ phát hiện, Lương Gia Ý mà rời , còn trở Tần gia. Tần gia tổ chức một bữa tiệc lớn để hoan nghênh Lương Gia Ý trở về, còn gửi thiệp mời cho cô , Khương Vũ Tình quyết định đến Tần gia thử.