Trong thời gian đợi kết quả giám định, Chu Nặc thuận lợi đến công ty nhậm chức làm. Sinh hoạt công sở lâu ngày vẫn mang đến cho cô cảm giác mới mẻ thôi, tiền bối chỉ dẫn cô kiên nhẫn ôn hòa, khi cùng ăn cơm , chính là lúc tìm hiểu Chu Nặc yêu .
“Chị Lưu, em mới nghiệp trở về, kịp tìm bạn trai.” Trước khi xuyên qua, Chu Nặc còn đến 30 tuổi, mấy dì xung quanh thích nhất là giới thiệu bạn trai cho cô.
Chị Lưu nhướng mày, hiển nhiên là tin: “Một nữ hài t.ử xinh như em mà yêu ? , Thái t.ử của công ty chúng vẫn còn độc đấy, thích kiểu nữ hài như em.”
Chu Nặc tươi điềm đạm, “Chị Lưu, chị giống như đang tuyển tú đó, chẳng lẽ công ty là hậu cung của Thái t.ử ?”
Nghe lời cũng ý, chị Lưu nhanh chóng hiểu , đây chính là đang thích. Cô thích đắc tội ai, dù là ai cũng sẽ tươi , cận với Chu Nặc cũng là kết thiện duyên, với năng lực , Chu Nặc sớm muộn gì cũng sẽ thăng chức.
Chu Nặc cũng đoán tâm tư của chị Lưu, nhưng giữ cách thích hợp thì cũng sẽ ảnh hưởng gì, hai ăn cơm xong, trở văn phòng.
Ai ngờ, bên cạnh chỗ làm việc của Chu Nặc đang đợi, thấy cô thì mỉm : “Chu tiểu thư, gặp mặt .”
Là trợ lý của Tần Kiền, Đường Tư.
“Đường , tìm chuyện gì ? Hay là chúng ngoài ?” Chu Nặc cho khác xem náo nhiệt, đặc biệt là lỗ tai của chị Lưu dựng thẳng lên .
Đi tới bên ngoài, Đường Tư uyển chuyển tỏ thái độ: “Tần tổng của chúng một trong những ông chủ của công ty , hôm nay vặn việc tới đây, Tần tổng dặn đến thăm cô, nếu cô ở chỗ cần gì hỗ trợ thì đều thể giúp.”
Chu Nặc vò đầu: “Có ?”
Đường Tư gật đầu, nụ càng thêm cung kính: “Tần tổng đều là một nhà, cô ở công ty mà gì quen thuộc thì đều thể liên lạc với .”
“Cảm ơn trợ lý Đường, khá , cái gì cần sẽ liên lạc với .” Chu Nặc đoán Tần Kiền làm cái gì, nhưng nhiệt tình như khiến cô cảm thấy quỷ dị.
Đường Tư nhận sự kháng cự của cô, cũng ở lâu, nhanh từ biệt mà rời . Chờ đến khi Chu Nặc trở văn phòng, mấy xung quanh sôi nổi hỏi cô nọ là ai, thẻ thì thể tùy ý trong nội bộ công ty, phận nhất định là đặc biệt, chị Lưu giao thiệp rộng càng hào hứng hỏi thăm hơn.
“Là một đồng nghiệp em quen lúc .” Chu Nặc chỉ hối hận khi tìm công việc rõ ràng, ông chủ nơi còn Tần Kiền!
Tuần đầu tiên nhậm chức gió êm sóng lặng, hai vợ chồng Tần gia thỉnh thoảng sẽ liên lạc với cô, mong cô thời gian thì tới Tần gia một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-20.html.]
Vào giờ nghỉ trưa hôm thứ sáu, Chu Nặc lái xe đến cơ quan giám định nhận lấy báo cáo xét nghiệm, kết quả trong dự kiến của cô, cô cùng Hà Linh Lị quan hệ ruột thịt.
báo cáo xét nghiệm DNA , Hà Linh Lị chỉ cho cô xem một liền thu hồi , hẳn là sợ khi vạch trần sẽ khiến cơ quan giám định rước lấy phiền toài. Chu Nặc cũng trông cậy việc ngày tìm cơ quán giám định để đòi công bằng, cô để báo cáo ở một nơi đáng tin cậy, chuẩn cuối tuần đến Tần gia một chuyến.
...
Buổi tối thứ sáu, Chu Nặc nhận một lời mời kết bạn, ghi chú chỉ hai chữ: Tần Kiền.
Chu Nặc do dự một lát, ấn đồng ý, đợi năm phút, Tần Kiền nhắn tin gì, cô buông điện thoại chuẩn làm cơm ăn. Khả năng nấu ăn của cô ở nước ngoài hơn, căn hộ dần dần tràn ngập thở ấm áp.
Cô làm một bữa tối đơn giản với hai món mặn một món canh, đều là lượng dành cho một , món chay là măng xào, món mặn là thịt xào ớt, cùng một bát canh nấm tuyết táo đỏ. Khi chuẩn ăn cơm, Chu Nặc bỗng nhiên nhớ tới điện thoại.
Nửa giờ , Tần Kiền nhắn cho cô hai tin: “Anh là Tần Kiền.”
“Khi nào trở về?”
Hai tin nhắn khiến trong lòng Chu Nặc sinh một cảm giác khó thành lời, cô nhớ rõ trong nguyên tác Tần Kiền làm cái gì, nhưng hiện tại, cảm giác mang đến cho cô dường như phù hợp với cảnh tượng đầu tiên gặp mặt, khi đó ở bệnh viện, cao lãnh mà!
Chu Nặc tập luyện trong chốc lát mới nghĩ nên trả lời như thế nào, ngoan ngoãn gọi một tiếng cả.
“Vừa em làm cơm tối nên thấy.”
Tần Kiền ở bên đang giường, gắt gao nhíu mày. Sự đau đầu liên tiếp khiến mất hết kiên nhẫn, nhưng khi thông báo tin nhắn, đôi lông mày chậm rãi giãn . Trong trí nhớ của , Chu Nặc bao giờ tiếp cận phòng bếp, bởi vì chuyện nấu nướng sẽ tạo thành đả kích mang tính hủy diệt với dung mạo của cô , mà khi bọn họ kết hôn, hai vị bảo mẫu làm việc trong nhà hơn 5 năm đều xin nghỉ việc.
Vậy mà hiện tại, bắt đầu nấu cơm.
Một trận đau đầu vọt tới như thủy triều, Tần Kiền buông điện thoại, trả lời tin nhắn của cô.
Trong mắt Chu Nặc, một Tần Kiền cao lãnh như mới phù hợp với hình tượng nhân vật trong ấn tượng của cô. Cô an tâm buông điện thoại ăn cơm, cho đến khi cô rửa bát xong vẫn tin tức gì.