Đường Tư dẫn Chu Nặc đến một bệnh viện khác, trùng hợp chính là đây là nơi lão của Đỗ gia, Đỗ Chấn Quốc ở. Thạch Thành An cũng dưỡng bệnh ở chỗ , phòng bệnh của Tần Kiền ở ngay cạnh ông ngoại. Nói cách khác, tiến bệnh viện sẽ tỷ lệ gặp của Đỗ gia. Đỗ gia nuôi Chu Nặc lớn, lúc bọn họ bảo cô nhận Tần gia thì cô liên tục cự tuyệt, hiện tại chuyện với trai cùng cha khác danh nghĩa, hiển nhiên là sẽ coi là lòng lang sói nhỉ?
việc Tần Kiền dọn tới đây dưỡng bệnh dường như cũng là hợp tình hợp lý, Chu Nặc đành buồn rầu lên tiếng mà theo Đường Tư lên tầng.
Phòng bệnh VIP của bệnh viện rộng mở sáng sủa, cơ sở vật chất cũng xa hoa, khi đẩy cửa tiến , Tần Kiền đang ở giường, khuôn mặt trầm tĩnh khiến vui buồn.
Chu Nặc mơ hồ nhớ tới, ngày đó suy yếu, thấp giọng lặp một câu: Tôi tên là Tiền Tiền.
“Xin chào, Chu tiểu thư.” Thanh âm của Tần Kiền êm tai, trầm thấp từ tính, hơn nữa dung mạo hơn , thế nào cũng thấy cảnh ý vui.
Chu Nặc mỉm , kính cẩn : “Xin chào, Tần .”
Cô mặc quần áo thường ngày, một chiếc áo đơn giản cùng chân váy, thoạt thục nữ ngoan ngoãn, thực sự bộ dáng điên cuồng vì Đỗ Hạo Vũ , đặc biệt là khi cô tiến , ngửi mùi hương nhè nhẹ nhu hòa, làm cảm giác đau đầu của biến mất nhiều.
Tần Kiền rũ mắt che giấu suy nghĩ trong lòng, lộ một nụ ôn hòa: “Chu tiểu thư, mời .”
“Tần gọi đến đây là chuyện gì ?” Chu Nặc nhận thấy ánh mắt đ.á.n.h giá quá rõ ràng của , trong đáy lòng quá thoải mái, chỉ mau chóng rời .
“Có một việc hỏi cô.” Tần Kiền đổi một tư thế thoải mái, thái độ tôn trọng.
“Tôi hỏi Chu tiểu thư một chút, lúc cô cứu , ở hiện trường khác xuất hiện là cái gì dị thường ?”
Chu Nặc cẩn thận suy nghĩ, đó lắc đầu phủ nhận: “Tôi thấy cái gì khả nghi, lúc mưa còn dừng, khi đầu xe về nội thành thì thấy xe lật ở bên ngoài quốc lộ, đường cũng thấy ở bên trong.”
Đường Tư ở một bên, trong lòng tràn đầy nghi vấn nhưng cũng dám mở miệng chuyện. Tình hình lúc như thế nào, ông chủ bảo điều tra ? Chẳng lẽ tin kết quả điều tra của nên mới mời Chu tiểu thư đến để hỏi một ? dáng vẻ của ông chủ thì hình như cũng tin tưởng Chu tiểu thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-16.html.]
Trong phòng bệnh quanh quẩn mùi nước sát khuẩn nhàn nhạt, Chu Nặc ngửi mùi , bất an trong đáy lòng tăng lên, khi cúi đầu thì bắt đầu bất động thanh sắc tự hỏi Tần Kiền trong nguyên tác phận gì, nhưng ký ức còn sót với cô, trong nguyên tác dường như căn bản tồn tại con tên Tần Kiền , cũng may tiếp tục hỏi nữa, mà nở nụ xin , “Xin , là vì vụ t.a.i n.ạ.n kỳ lạ, điều tra rõ chân tướng sự việc nên mới hỏi cô, mong Chu tiểu thư đừng tức giận.”
“Không .” Chu Nặc đang tìm kiếm thời cơ rời .
Tần Kiền kêu Đường Tư lấy một món quà đến, “Đây là một chút tâm ý của , hy vọng Chu tiểu thư thể thích, cô cứu , gì để báo đáp, nếu về Chu tiểu thư việc gì cần hỗ trợ thì cứ việc tới tìm , cả danh của , mong Chu tiểu thư nhận lấy.”
Sự tình đạt tới mức mong của Chu Nặc, cô thật sự vui vẻ, chuyện xét đến cùng cũng quỷ dị, cái cô thể làm chỉ là nhận quà cùng danh của Tần Kiền, đồng ý để Đường Tư đưa trở về, cũng may là đường trở về đụng của Đỗ gia tới thăm bệnh.
Quà mà Tần Kiền đưa là một cái vòng cổ kim cương rực rỡ lung linh, đối với nữ hài t.ử mà là khó thể kháng cự, Chu Nặc trong chốc lát, thực sự là , nhưng lẽ cô sẽ đeo ngoài, huống chi vòng cổ kim cương sẽ mang đến nhiều phiền toái.
...
Vào buổi tối, Chu Nặc nhận điện thoại của Tưởng Yên Nhiên, trong âm thanh ôn nhu của bà chứa đầy thâm ý: “Nặc Nặc, con quan hệ với Tần Kiền ?”
Chu Nặc mê mang một lát, nhanh phản ứng : “Dì, hai ngày con ngẫu nhiên gặp t.a.i n.ạ.n xe ở vùng ngoại ô nên thuận tay gọi cấp cứu, con gì khác với .”
“Nặc Nặc, , con thật với dì , dù Tần gia cũng là nhà của con, dù con liện hệ với bọn họ thì chúng cũng tuyệt đối trách con, nhưng nếu con tùy tiện liên hệ thì chừng sẽ xem thường, con đúng ?”
Ngữ khí của Tưởng Yên Nhiên ôn nhu, nhưng bên trong giấu nhiều dao, Đỗ gia là quyết tâm lợi dụng con gái nuôi suốt hai mươi năm là cô, hai đàn ông chịu trách nhiệm hòa giải, Tưởng Yên Nhiên đ.ấ.m xoa, chính là vì sợ cô đột nhiên lời, Chu Nặc sớm chuẩn tâm lý, chút nghĩ ngợi mà trả lời: “Dì, con thật sự tâm tư trở về Tần gia, lòng con vẫn luôn hướng về , dì tin con ?”
Chẳng lẽ chỉ bà bán thảm? Lời ngon tiếng ngọt ai mà chứ?
“Không tin con, chỉ là đang suy nghĩ cho con thôi, con xem, Tần Kiền là cả của con, mà quan hệ của và ruột của con chút nào, nếu con cận với quá, đến lúc đó con nhất định sẽ thương tâm, đúng ?” Tưởng Yên Nhiên chút kiên nhẫn, bà luôn cảm thấy Chu Nặc còn lời như nữa, ba chồng cũng hao tâm tổn huyết, đưa cô về Tần gia để đảo loạn Tần gia một phen, nếu làm như chỗ cho con trai của bà , bà cũng lười phí tâm tư vì chuyện .
Chu Nặc thần kỳ cảm nhận sự kiên nhẫn của bà , dịu dàng ngoan ngoãn đồng ý: “Con dì, về con làm cái gì sẽ thương lượng với .”