Gả Cho Phản Diện Trọng Sinh - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:45:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhất Nhất, sắc mặt của em khó coi như ?”

Lương Gia Ý lắc đầu: “Không gì, chỉ là cảm thấy bất an thôi.”

Đỗ Hạo Vũ với cô: “Không , ở đây .”

Những lời dường như khiến Lương Gia Ý tin tưởng, nhưng khi tới đồn cảnh sát, thấy Chu Nặc cũng ở đây, Đỗ Hạo Vũ lập tức ngây ngốc, “Nặc Nặc, đây là chuyện gì?”

Vương Manh Manh thấy gọi mật như thì như tiêm m.á.u gà, chỉ cái mũi của Đỗ Hạo Vũ: “Xem , còn quan hệ gì với nữ nhân , gọi mật như . Nhất Nhất, đội nón xanh cho đấy!”

Lương Gia Ý còn kịp tới ngăn cản, Chu Nặc thấy Đỗ Hạo Vũ tiến , ngây một lúc mới : “Anh, ở đây?”

Câu tiếp theo của Vương Manh Manh nghẹn trong cổ họng, cảnh sát chung quanh cũng hiểu , nghẹn bày bộ dáng xem kịch vui.

“Nhất Nhất, cô gái là bạn của em ?” Đỗ Hạo Vũ kìm nén sự vui, chôn sự chán ghét trong đáy mắt. Vương Manh Manh la hét thực sự làm ghét bỏ, huống chi đó lâu, mới bắt tay giảng hòa với Chu Nặc, nếu so sánh phân lượng của Vương Manh Manh và Chu Nặc, sẽ tự chủ hướng về Chu Nặc.

Lương Gia Ý mới gật đầu, đây là hiểu lầm, nhưng cô nữa Chu Nặc cướp cơ hội chuyện: “Anh, cô gái em là tiểu tam, mấy ngày nay vẫn luôn theo dõi hành động của em, em cảm thấy cô quá đáng sợ nên mới gọi điện báo cảnh sát, em thật sự hiểu, em đang thuê nhà bình thường, thành tiểu tam của ai chứ?”

Cảnh sát cũng tự giác mà gật đầu, Chu Nặc từ lúc báo án đến khi tới đồn, cử chỉ đều tự nhiên hào phóng, chuyện khách khí lễ phép, đây là nữ hài t.ử giáo dưỡng , thể hổ mà làm tiểu tam chứ? Không là một nhân vật cấp nữ thần khách khí .

“Chu tiểu thư, đây chỉ là hiểu lầm thôi, Manh Manh cố ý .” Lương Gia Ý nén giận giải thích.

Đỗ Hạo Vũ còn hiểu , “Vương Manh Manh, cô thế? Vì cái gì mà nhận định Nặc Nặc là tiểu tam?”

Vương Manh Manh dám lớn tiếng chuyện với Đỗ Hạo Vũ, đáy lòng còn hai ba phần e lệ, lúc cũng thấp giọng : “Chỉ là hiểu lầm thôi, cho Nhất Nhất giúp cô chuyển nhà, ngày đó giúp cô nên mới cho Nhất Nhất leo cây , nếu chuyển nhà cho em gái thì cho Nhất Nhất chứ?”

Đỗ Hạo Vũ nhíu mày: “Chuyện của hai bọn cho cô , cô quản quá nhiều chuyện bao đồng đấy?”

Lương Gia Ý cảm thấy sượng mặt, Vương Manh Manh dù như thế nào cũng là bạn của cô, Đỗ Hạo Vũ làm trò mặt nhiều như , chẳng giữ thể diện cho cô ? Cô rũ mắt một tiếng xin với Chu Nặc, xoay rời khỏi đồn cảnh sát.

“Nhất Nhất, đừng , làm ?” Vương Manh Manh gấp gáp thôi.

Chu Nặc lẳng lặng ở một bên xem kịch vui, xem như cô , Lương Gia Ý Đỗ Hạo Vũ giúp cô chuyển nhà nên mượn chuyện để xả giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-phan-dien-trong-sinh/chuong-15.html.]

Đỗ Hạo Vũ ngoài cùng, ở bên cạnh Chu Nặc hỏi cảnh sát: “Đồng chí, chuyện xử lý như thế nào?”

Cảnh sát xử lý chuyện vốn rằng mấy tự giải quyết với , nhưng ngay đó đồng nghiệp tới ám chỉ đừng chuyện, hắng giọng : “Âm thầm theo dõi khác là hành vi đạo đức, tuy rằng tạm thời xâm phạm pháp luật, nhưng việc vẫn xem Chu nữ sĩ truy cứu .”

Chu Nặc cho rằng đồn cảnh sát cùng lắm chỉ giáo d.ụ.c tư tưởng một phen thôi, mới đổi đổi cách . Cô Đỗ Hạo Vũ, đối phương nghiễm nhiên còn đang tức giận với Lương Gia Ý, căn bản chú ý tới lời sắc bén của hai cảnh sát.

Vương Manh Manh trông mong về phía Chu Nặc, Chu Nặc nhíu mày, cảm thấy phiền lòng, mới dọn tới nhà mới mấy ngày gặp chuyện như , nếu về Vương Manh Manh trả thù cô, tùy tiện làm cái gì cũng sẽ khiến khó chịu, nhưng tiếp tục truy cứu thì sẽ đắc tội Lương Gia Ý, tuy là truy cứu cũng sẽ khiến đối phương sinh hảo cảm với . Tròng mắt của Chu Nặc chuyển động một cái, giao cái đề khó cho Đỗ Hạo Vũ.

“Anh, cảm thấy nên xử lý như thế nào? Em quá hiểu về pháp luật trong nước.”

Đỗ Hạo Vũ mạnh miệng nhưng mềm lòng, vẫn là lấy lòng trong lòng, thấy Chu Nặc chịu lùi một bước, tất nhiên cảm kích: “Nặc Nặc, là bỏ , tạm giam mấy ngày cũng tác dụng gì, bằng bảo Vương Manh Manh xin em là ?”

Chu Nặc đồng ý, vẻ mặt Vương Manh Manh cảm kích, cảm ơn cô.

...

Sau khi khỏi đồn cảnh sát thì thấy bóng dáng của Lương Gia Ý , Chu Nặc thúc giục Đỗ Hạo Vũ tìm, còn cô cũng tính bộ quanh tiểu khu một hồi. Vương Manh Manh cùng cô một một bộ, còn đến cửa tiểu khu, ở ven đường, một chiếc xe dừng mặt cô, đó là một chiếc siêu xe sạch sẽ ngăn nắp, giống với những loại Vương Manh Manh thường thấy, ngay cả nhãn hiệu cũng từng thấy, thoạt đắt đỏ.

“Chu tiểu thư, Tần tổng của bọn luôn gặp cô, phiền cô cùng chúng đến bệnh viện một chuyến ?” Đường Tư mặc âu phục chỉnh trang xuống xe, lịch sự đến mặt Chu Nặc dò hỏi.

Chu Nặc rõ nguyên do, “Là cứu ngày đó ?”

.”

“Anh gặp làm gì?”

Đường Tư mỉm : “Tần tổng luôn gặp mặt để biểu đạt lòng ơn với Chu tiểu thư.”

Chu Nặc hiểu gì, “Không Thạch lão cảm tạ ?”

Cô hỏi xong thì cảm thấy những lời chút ngốc, rối rắm một chút, vẫn quyết định trong xe, Tần Kiền cũng sẽ lấy oán trả ơn chứ nhỉ?

 

Loading...