“Năm nay, tập đoàn Đỗ thị chỉ điều chỉnh cơ cấu kinh doanh, mà còn quy hoạch chi tiết trách nhiệm công việc của từng phòng ban. Các vị trí quản lý cốt lõi của các phòng ban sẽ cạnh tranh công bằng. Tất cả những ai thăng tiến, đạt thành tích, bất kể phận và vị trí nào, đều thể tham gia!”
Lời của Đỗ Tiêu Tiêu gây một tràng kinh ngạc, trong mắt một lộ vẻ cuồng nhiệt, đây là một cơ hội !
Các điều khoản trọng tâm trong cuộc họp cổ đông nhanh chóng bộ phận hành chính tổng hợp và ban hành.
Đỗ Thanh Thanh thấy thông báo, hai mắt mở to, mặt đầy vẻ thể tin .
“Con tiện nhân Đỗ Tiêu Tiêu trở thành tổng giám đốc?! Cạnh tranh công bằng cái gì chứ, bệnh ?!”
Năng lực làm việc của Đỗ Thanh Thanh bình thường, nhưng vì cô là tiểu thư thứ hai của nhà họ Đỗ, cô văn phòng riêng, quản lý bộ phận dự án.
Bề ngoài là cô trực tiếp quản lý, nhưng thực cô hề quan tâm đến công việc, phần lớn đều giao cho phó giám đốc bộ phận dự án Lam Diệp Diệp xử lý.
Bây giờ Đỗ thị cạnh tranh công bằng, đầu tiên đe dọa chẳng là chính ?
Đỗ Thanh Thanh cảm thấy Đỗ Tiêu Tiêu làm như là cố ý nhắm , trong lòng ấm ức, cô tìm Đỗ Tiêu Tiêu để chuyện cho lẽ.
Chiều hôm , Đỗ Tiêu Tiêu đến tập đoàn Đỗ thị, văn phòng mới của cô sắp xếp xong.
Nó ngay cạnh văn phòng của Đỗ Minh, rộng rãi và sáng sủa hơn của , phong cách cũng thiết kế theo sở thích của cô.
Đỗ Tiêu Tiêu một vòng, hài lòng gật đầu.
Đỗ Minh đó nghĩ rằng cô sẽ đuổi ngoài, đó chuyển văn phòng của , ngờ cô chọn văn phòng mới.
Anh ở cửa, vẻ mặt thôi.
“Anh cần ở đây, tự làm việc của , cần quan tâm đến .”
Đỗ Tiêu Tiêu thấy Đỗ Minh vẫn tại chỗ, tùy tiện .
Đỗ Minh vốn thêm vài câu với cô, nhưng lời của cô làm cho tức giận nhẹ, thái độ của cô là ?
“Bây giờ cô trực tiếp oai tổng giám đốc với ?”
Đỗ Minh với giọng điệu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-chu-ut-sau-tai-sinh-nguoc-dai-ban-trai-cu-do-tieu-tieu-le-mac-bac/chuong-163-nhung-nguoi-o-lai-deu-la-nguoi-huu-ich.html.]
Đỗ Tiêu Tiêu thấy , khẽ nhướng mày, khóe môi nở nụ : “Anh chịu nổi ? Vậy lỡ còn quá đáng hơn, chẳng sẽ làm tức c.h.ế.t ?”
Gân xanh trán Đỗ Minh nổi lên, hai tay nắm chặt thành quyền, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng: “Nghịch nữ! Thật là đại nghịch bất đạo, nên sinh cô!”
“Người sinh , mà là . Còn tư cách nhắc đến bà .”
Nụ mặt Đỗ Tiêu Tiêu lập tức biến mất, đó là sự lạnh lẽo băng giá.
Đỗ Minh cô làm cho nghẹn lời, tức đến mức mặt run rẩy.
Đỗ Thanh Thanh xuất hiện đúng lúc .
Cô thấy dáng vẻ của Đỗ Minh, lập tức chạy đến đỡ, giọng điệu trách móc: “Sao chị thể chuyện như chứ?
Từ xa thấy tiếng chị gào thét, mặc dù bây giờ chị là tổng giám đốc của Đỗ thị, nhưng bố vẫn luôn là trưởng bối của chị, chị vô lễ như ?!”
Đỗ Tiêu Tiêu khẩy một tiếng, liếc cô : “Tôi vô lễ đến mấy cũng hơn con gái của tiểu tam như cô! Cô tư cách gì mà giáo huấn ? Có một câu cô đúng, bây giờ là tổng giám đốc của Đỗ thị, cô nhất nên điều !”
Những lời đe dọa khiến Đỗ Thanh Thanh đỏ mặt tía tai.
Cô đỡ Đỗ Minh, ánh mắt tủi : “Bố ơi, bố xem chị chuyện lúc nào cũng khó như , coi chúng là một nhà, chị nắm quyền bắt đầu cạnh tranh vị trí, rõ ràng là cố ý gây rối loạn hệ thống quản lý của công ty!”
Đỗ Tiêu Tiêu trực tiếp bật , khinh thường cô : “Nếu năng lực của cô mạnh, hà cớ gì lo lắng về việc cạnh tranh vị trí ? Đây là để sàng lọc những tài năng, những ở Đỗ thị đều là hữu ích.”
Đỗ Tiêu Tiêu nhiều đang ở bên ngoài, cố ý to hơn, đảm bảo rằng lời truyền rõ ràng.
Và sự thật đúng là như .
Những ở bên ngoài nhanh chóng truyền lời , trong một thời gian, nhiều trong Đỗ thị khơi dậy niềm đam mê phấn đấu cho sự nghiệp.
Đỗ Minh cảm thấy Đỗ Thanh Thanh ngu ngốc.
Bây giờ mà gây chuyện, chẳng là tạo cơ hội cho Đỗ Tiêu Tiêu lập uy ?
Anh đau đầu, lười ở đây, mặt mày đen sầm trực tiếp rời .
Đỗ Thanh Thanh gọi mấy tiếng, cũng đầu .
“Đỗ Tiêu Tiêu, cô dùng thủ đoạn gì ? Ngay cả bố cũng về phía nữa!”