Tại nhà cũ nhà họ Lệ, phòng ngủ chính tầng ba.
Đỗ Tiêu Tiêu ngủ yên giấc, gương mặt vốn luôn treo nụ lúc nhíu chặt mày, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Cô chìm sâu giấc mộng, dường như về năm đó. Cô thấy phát hiện và vớt lên, bà cứ đó yên lặng, sắc mặt xanh xao, còn chút thở. Đỗ Tiêu Tiêu lao đến ôm lấy tay lóc t.h.ả.m thiết.
Trong mơ, cô sự bi thương bao trùm, giây tiếp theo cảnh tượng biến thành lúc cô phát bệnh, thể kiểm soát cơ thể mà thẳng về phía hồ nước. Đứng bên bờ hồ, nước mắt cô giàn giụa, đột nhiên cô nhảy xuống, và cô làm thật.
Nước hồ bao vây lấy cô, từ cảm giác nghẹt thở ban đầu đến lúc dần từ bỏ vùng vẫy, cô lơ lửng trong nước, nước tràn mắt, tai, mũi, miệng. Đỗ Tiêu Tiêu cảm thấy chân như thứ gì đó quấn lấy, cơ thể nặng, mí mắt nặng trĩu, cô ngủ.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, một bóng đen đột ngột xuất hiện phía đầu, cô cố gắng mở mắt . Hình như là một bóng , đó nhanh chóng bơi về phía cô, đỡ lấy cô cùng trồi lên mặt nước. chân cô rong rêu quấn chặt, đó dùng hết cách để cứu cô thoát khỏi vòng vây.
Đỗ Tiêu Tiêu thiếu oxy, rõ mặt tới, nhưng cô nhớ rõ lồng n.g.ự.c vững chãi và vòng tay đầy cảm giác an của đó.
Trong lúc mơ hồ, Đỗ Tiêu Tiêu thấy gọi tên bên tai. Cô đưa tay quờ quạng lung tung.
Lệ Mặc Bắc thấy giường nhắm nghiền mắt, tim thắt . Anh nắm chặt lấy tay cô, ngừng truyền ấm từ lòng bàn tay sang cho cô.
"Tiêu Tiêu, đừng sợ, ở đây."
Anh kiên trì an ủi Đỗ Tiêu Tiêu đang ngừng trong giấc ngủ hết đến khác. Giọng điệu của dịu dàng đến mức chính cũng nhận .
Đỗ Tiêu Tiêu cuối cùng cũng dần bình tĩnh , khóe mắt vẫn còn vương nước mắt nhưng biểu cảm định hơn nhiều. Lệ Mặc Bắc cô, trong mắt tràn đầy sự xót xa, tự lẩm bẩm một : "Phải đến khi nào em mới chịu tin đây?"
Nếu Đỗ Tiêu Tiêu tỉnh táo lúc , cô sẽ thấy rõ những cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào đáy mắt đàn ông. cô ngủ .
Lệ Mặc Bắc lâu, cơ thể cứng đờ, dậy vận động một chút nhưng phát hiện cô nắm tay chặt. Khóe môi cong lên, nhẹ nhàng dậy, vận động các khớp xương mà làm cô thức giấc.
Lệ Mặc Bắc giơ bàn tay còn lên, trong lòng bàn tay một vết sẹo mờ. Anh đến thẫn thờ, vết sẹo là minh chứng để khi nhảy xuống hồ cứu Đỗ Tiêu Tiêu năm đó. Vết thương hề nông, nhưng thời gian trôi qua, hiện giờ chỉ còn một vệt trắng, ghi dấu mối liên kết trong quá khứ của họ. Đêm càng về khuya, Lệ Mặc Bắc cô nắm tay thể rời , cứ thế bầu bạn bên cô suốt đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ga-cho-chu-ut-sau-tai-sinh-nguoc-dai-ban-trai-cu-do-tieu-tieu-le-mac-bac/chuong-111-tai-sao-lai-om-nhau-ngu-the-nay.html.]
Ngày hôm , Đỗ Tiêu Tiêu cuối cùng cũng tỉnh , cảm giác đầu tiên của cô là mệt mỏi. Giống như đ.á.n.h một trận trong mơ, khắp đều đau nhức. Ngay giây đó, cô nhận điều gì đó . Tại cảm thấy cơ thể đang dựa một vật thể ấm áp? Cô chậm rãi đưa tay chạm , hóa là xúc cảm của cơ thể !
Cô bịt miệng liếc một cái, phát hiện đang trong lòng Lệ Mặc Bắc. Chuyện là ? Sao ngủ chung một chiếc giường thế ? Phải làm đây? Chắc chắn là hôm qua phát bệnh nên cưỡng ép ôm ngủ! Bây giờ giải thích thế nào?
Đỗ Tiêu Tiêu chạm ánh mắt của Lệ Mặc Bắc, cô lúng túng vẫy tay chào: "Hi, chào buổi sáng nhé."
Ánh mắt thâm trầm của đàn ông dừng mặt cô mười mấy giây mới chậm rãi dời , bình tĩnh đáp một tiếng: "Sớm."
Đỗ Tiêu Tiêu da đầu tê rần, vội vàng bò dậy khỏi lòng , dùng tốc độ nhanh nhất lùi xuống cuối giường, cố tình kéo dãn cách giữa hai . Lệ Mặc Bắc hành động của cô và cách giữa hai , ánh mắt tối sầm , một lời.
Trong lòng Đỗ Tiêu Tiêu đang đấu tranh dữ dội. Đầu óc cô xoay chuyển liên tục, cô phát điên, cuối cùng vẫn nghiến răng : "Xin ! Em cố ý ôm , đều tại hôm qua cảm xúc của em định! Anh đừng giận nhé!"
Dù bên ngoài cũng đồn rằng bao giờ gần gũi phụ nữ, cô bám lấy như con bạch tuộc, chắc chắn ghét đúng !
Lệ Mặc Bắc làm suy nghĩ thực sự trong lòng cô, cô xin , sắc mặt lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày.
"Không , giận."
Người đàn ông trả lời một câu, nhưng trong lòng kiềm chế mà cảm thấy khó chịu. Quả nhiên cô vẫn thích tiếp xúc với ? Tỉnh dậy thấy đụng chạm cơ thể mà sợ hãi lùi xa như , còn dứt khoát phân bua xin nữa.
Đỗ Tiêu Tiêu: "Vậy thì quá. À mà, đêm qua em hành động nào quá đáng khác chứ?"
Giọng đàn ông trầm thấp: "Không ."
"Vâng , , cảm ơn tối qua chăm sóc em." Đỗ Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, chân thành cảm ơn.
Lệ Mặc Bắc thầm thở dài, trong lòng buồn bã nhưng ngoài mặt hề đổi thần sắc: "Không gì, chúng là quan hệ hợp tác, chăm sóc em cũng là việc nên làm."
"Chỉ là vì quan hệ hợp tác thôi ?"
Không là do dây thần kinh nào chập mạch, Đỗ Tiêu Tiêu đột nhiên thốt một câu như . Nói xong cô lỡ lời, vội vàng bổ sung: "Em ý gì khác ! Anh đừng hiểu lầm."