Minh Triệt Tần Thiển, ánh mắt khẽ dừng , đó mỉm , bước phòng cô, đặt hộp t.h.u.ố.c mang theo bên lên bàn.
"Theo lời dặn của ông Kỳ, đến kiểm tra sức khỏe cho cô."
Giọng Minh Triệt vẫn ôn hòa như khi.
Tần Thiển định xuống giường, Minh Triệt ngăn : "Không cần xuống."
Nói xong, bước tới, đo huyết áp và nhịp tim cho cô, thấy gì nghiêm trọng, Minh Triệt cũng yên tâm.
Anh cúi đầu, vặn thấy đôi mắt cụp xuống của Tần Thiển, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu , vặn phủ lên cô khiến cô trông như bao phủ bởi một lớp hào quang.
khuôn mặt cô quá tái nhợt, nếu huyết áp và nhịp tim đều , Minh Triệt trực tiếp kéo cô đến bệnh viện.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, cả hai ai gì.
Im lặng một lúc lâu, Minh Triệt mới mở miệng : "Bây giờ cô còn con
trong bụng, điều chỉnh tâm trạng, giữ gìn sức khỏe, đứa bé mới ."
Tần Thiển gật đầu: "Cảm ơn."
Nghe những lời xa cách và khách sáo của Tần Thiển, Minh Triệt đưa tay đẩy gọng kính vàng sống mũi, thở dài.
"Không là bạn bè ?"
"Cô cần khách sáo với như ."
Tần Thiển , chút ngượng ngùng, giọng điệu của cô quả thật chút cứng rắn.
cô hề ý coi Minh Triệt là bạn, ngược , trong lòng cô, Minh Triệt là một trong ít những bạn của cô.
Khi ông ngoại qua đời, Minh Triệt an ủi cô, khi cô sảy thai, Minh Triệt cũng chăm sóc tỉ mỉ, Kỳ Nam Sơn qua đời, Minh Triệt cũng ở bên cạnh cô.
Cho đến bây giờ, ở bên cạnh cô vẫn là Minh Triệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh/chuong-481-khong-dang-lang-phi-thoi-gian.html.]
Nói thật, thứ tự xuất hiện trong cuộc đời thực sự quan trọng, nếu ngày xưa cô gặp Minh Triệt sớm hơn, cũng khó mà rung động.
Lục Tây Diễn, Tần Thiển định sẵn thể đáp tình yêu thầm kín của Minh Triệt.
Một như Minh Triệt, cô lãng phí thời gian và tình cảm , đối với , điều đó đáng.
Cô suy nghĩ một lát, vẫn với Minh Triệt: "Bác sĩ Minh, sức khỏe của thực vẫn , cần làm phiền chạy một chuyến nữa."
Minh Triệt , khẽ cau mày.
"Sao ?" Minh Triệt thu dọn đồ đạc Tần Thiển, giọng mang theo vài phần bất mãn.
Tần Thiển nghẹn lời, cô nghĩ lớn đều hiểu những lời từ chối , cô Minh Triệt lãng phí thời gian , nên mới như .
Minh Triệt cứ hỏi, cô dừng một chút, dứt khoát : "Vì những việc quan trọng hơn làm, cần lãng phí thời gian ."
Minh Triệt: "..."
Minh Triệt gì ngay lập tức, căn phòng nhất thời im lặng.
Một lúc lâu , Minh Triệt mới gật đầu : "Được!"
Giọng luôn ôn hòa như gió tháng ba, nhưng lúc , chữ "" của
như mang theo mưa tuyết mùa đông, với vài phần lạnh lẽo.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Tần Thiển theo phản xạ cảm thấy đang tức giận, nhưng kịp gì, Minh Triệt xách hộp t.h.u.ố.c rời .
Tần Thiển ngẩng đầu, ý gọi chợt lóe lên biến mất, đó cô im lặng.
Thôi , Minh Triệt tức giận thì cứ tức giận , dù cũng hơn là lãng phí thời gian .
Cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng, thoáng chốc đến thời gian Tần Thiển hẹn gặp Lão Cẩu, sáng sớm, Lão Cẩu hẹn Tần Thiển thời gian và địa điểm gặp mặt.
Thấy vội vàng như , Tần Thiển chắc hẳn đào ít thứ hữu ích, trong lòng cô cũng yên tâm hơn nhiều.
Ăn sáng xong, cô liền đến chỗ hẹn với Lão Cẩu.