EM TRONG LÒNG BÀN TAY ANH - Tần Thiển + Lục Tây Hành - Chương 953: Bắt gian

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:02:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hôm nay ngoài việc với em chuyện , còn gặp em."

Lục Tây Diễn nhẹ giọng : "Lát nữa về Bắc Kinh , gần đây bận, lẽ sẽ lâu gặp ."

Anh như đang giải thích.

Lại như đang dặn dò điều gì đó.

Tần Thiển gì đó, nhưng cuối cùng cũng chỉ ậm ừ một tiếng.

"Được."

Cô vùi đầu chăn .

Lục Tây Diễn nhíu mày, cúi xuống bên giường cô, kéo đầu cô khỏi chăn.

"Tần Thiển, chuyện với em."

Tần Thiển khẽ nhíu mày: "Anh ."

"Đợi chuyện qua , cho một cơ hội ?"

"Cơ hội?" Tần Thiển mím môi hỏi: "Cơ hội gì?"

Lục Tây Diễn mỉm : "Cho một cơ hội chăm sóc em."

Tần Thiển: "Em thể tự chăm sóc ."

Từ mối quan hệ với Lục Tây Diễn, điều quan trọng nhất cô học là đừng bao giờ đặt hy vọng khác nữa.

Dù cô Lục Tây Diễn khả năng chăm sóc cô , nhưng cũng .

TRẦN THANH TOÀN

Lục Tây Diễn thấy cô từ chối dứt khoát như , nhẹ giọng : "Em gì mà."

"Chuyện đây là của , nhưng dùng nửa đời còn để bù đắp cho em."

"Được ?"

Lục Tây Diễn vốn dĩ một khuôn mặt si tình.

Bây giờ dùng giọng điệu và ánh mắt như chuyện với Tần Thiển, dù Tần Thiển chuẩn sẵn sàng để đoạn tuyệt tình cảm.

Cũng chút d.a.o động ánh mắt đó của .

một lát , cô đột nhiên sững sờ, thầm khinh bỉ bản trong lòng.

'Tần Thiển, cô đúng là lành sẹo quên đau.'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-953-bat-gian.html.]

Nghĩ đến đây, cô định mở miệng gì đó thì cửa phòng đột nhiên gõ.

Tần Thiển sững sờ, theo bản năng hỏi: "Ai ?"

Kỳ Yến ngoài cửa lập tức trả lời: "Là ."

"Vừa nãy Tề Bảo ăn đồ ăn nhanh, nên mua về, mang cho cô một ít."

Tần Thiển ngờ Kỳ Yến về nhanh như , trong lòng một khoảnh khắc hoảng loạn.

Bây giờ Lục Tây Diễn đang ở trong phòng cô, ngoài cửa là Kỳ Yến đang đợi cô mở cửa.

Cô bỗng nhiên cảm thấy một sự căng thẳng kỳ lạ như bắt gian tại trận.

"Ồ, đợi một chút."

xong, vội vàng dậy kéo Lục Tây Diễn giấu tủ quần áo trong phòng đồ.

Sau đó hạ giọng đe dọa : "Không chuyện."

Lục Tây Diễn nhướng mày, thản nhiên cô, chút đáng ghét.

Tần Thiển lườm một cái, chỉnh trang một chút mới cửa mở cửa cho Kỳ Yến.

Mở cửa , cô thấy Kỳ Yến cao lớn ở cửa, tay còn xách một túi đồ ăn mang .

"Anh." Cô gọi một tiếng.

Cố gắng làm cho giọng của vẻ bình thường.

Kỳ Yến gật đầu: "Không làm phiền em chứ?" Tần Thiển lắc đầu: "Không ."

Kỳ Yến ừ một tiếng, ánh mắt đột nhiên dừng đôi môi đỏ của Tần Thiển.

Anh nheo mắt , ánh mắt lướt qua căn phòng một cách kín đáo.

Đột nhiên dừng ở cửa sổ đang mở.

Anh khẽ nhếch môi, nhắc nhở: "Tối nhớ đóng cửa sổ, nhiều muỗi lắm."

Tần Thiển sững sờ, đầu mới phát hiện nãy đóng cửa sổ.

Nụ mặt trở nên ngượng nghịu.

"À, ." Cô gật đầu, chuyển chủ đề hỏi: "Đồ ăn mang là của em ?"

Kỳ Yến lúc mới nhớ là đến để đưa đồ ăn mang , gật đầu: "Ừ, của em."

Anh giơ tay đưa túi cho Tần Thiển : "Ăn xong ngủ sớm ."

Loading...