Tề Bảo bĩu môi, làm vẻ tủi .
"Mẹ ơi, con sai , đ.á.n.h con ." Nói xong bé dùng chiêu cũ, cởi quần ưỡn cái m.ô.n.g nhỏ lên.
Niệm Niệm ở bên cạnh hổ đầu .
Tần Thiển nhẹ nhàng bỏ qua như , đưa tay với giúp việc cách đó xa: "Lấy roi gà đến đây!"
Người giúp việc ngẩn , Kỳ Yến.
thấy sắc mặt Tần Thiển , vội vàng lấy.
Kỳ Yến ngăn Tần Thiển nhẹ nhàng : "Đừng đ.á.n.h hỏng đứa trẻ."
Trước mắt đưa tay nhận roi gà từ tay giúp việc, chút do dự quất xuống m.ô.n.g Tề Bảo.
Lần cô thực sự tức điên , Tề Bảo dám một lời nào mà tự mua vé máy bay từ châu Âu bay về, đây là chuyện một đứa trẻ bốn năm tuổi thể làm ?
Nếu dạy dỗ nữa, cô sợ Tề Bảo sẽ làm những chuyện quá đáng hơn.
Mặc dù tức nhẹ, nhưng lực tay của cô vẫn kiểm soát , da thịt Tề Bảo mềm mại, chỉ cần dùng lực nhẹ một chút là m.ô.n.g nổi lên những vết đỏ.
"Biết sai ?" Tần Thiển nghiêm giọng hỏi bé.
Nước mắt Tề Bảo lăn dài trong khóe mắt, nhưng vẫn chịu rơi xuống: "Biết ơi, con dám nữa."
Thái độ xin của bé thành khẩn, nhưng cơn giận của Tần Thiển vẫn nguôi.
"Đi cho một bài kiểm điểm một nghìn chữ! Không xong ăn cơm!"
Thấy m.ô.n.g Tề Bảo đỏ lên vài cái quất, Tần Thiển cũng nỡ tay nữa, liền đổi cách.
trong lòng cũng hối hận, mấy năm nay cô và Tề Bảo nương tựa
, thực sự quá nuông chiều bé đến mức vô pháp vô thiên.
Tề Bảo mặc quần , lau lau khóe mắt đỏ hoe: "Con ơi."
Lúc Niệm Niệm cũng tới với Tần Thiển: "Cô ơi, là cháu , cháu cũng , cháu sẽ cùng em trai chịu phạt."
Tần Thiển cúi đầu cô bé, ánh mắt cô bé kiên định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-839-o-lai-mot-thoi-gian.html.]
Cô mím môi, gật đầu: "Được, giám sát em trai gian lận."
Niệm Niệm gật đầu, nắm tay Tề Bảo lên lầu.
Tần Thiển bóng lưng hai đứa nhỏ, khỏi thở dài.
TRẦN THANH TOÀN
Kỳ Yến bên cạnh cô nhẹ nhàng : "Được , mệt mỏi cả chặng đường chứ?"
"Đừng nữa, , lát nữa sẽ ăn cơm."
Tần Thiển gật đầu, xuống ghế sofa cách đó xa.
Im lặng một lát, Kỳ Yến hỏi: "Em định khi nào về?"
Tần Thiển suy nghĩ một lát, ngón tay thon dài chống cằm : "Mấy năm về, em định ở đây nửa tháng, cũng lâu thắp hương cho ông ngoại."
"Còn bố, Tề Bảo về, nên đưa nó thăm bố."
Kỳ Yến gật đầu: "Vậy thì , thời gian công ty bận, thể nhiều thời gian ở bên em."
"Anh sẽ tìm cho em hai tài xế, các em ngoài cẩn thận một chút."
Tần Thiển gật đầu, nhẹ nhàng cảm ơn.
Kỳ Yến : "Giữa chúng cần những lời ."
Trên lầu.
Tề Bảo về phòng, xoa m.ô.n.g hít khí, thở dài giọng non nớt: "Ôi, con thực sự tay nặng ."
"Đau quá."
Cậu bé còn nhỏ, những lời từ miệng bé , một cảm giác phù hợp với lứa tuổi.
Niệm Niệm đau lòng tới hỏi: "Vậy em mau xuống , cần chị giúp em kiểm điểm ?"
Kỳ Tề xua tay: "Không cần cần, chữ của em, nếu chị giúp em đ.á.n.h em."
Cậu bé giả vờ thở dài, đột nhiên đổi giọng: "Chị dì giúp việc
đàn ông từng yêu tên là gì nhỉ?"