Đôi mắt vô hồn của Tần Thiển khẽ chuyển động, về phía Kỳ Yến.
Cả hai đều gì, chỉ thấy Hàn Diệu : “Để cô đến gặp !”
Giọng Hàn Diệu khàn đặc, xong thì vệ sĩ bên cạnh cô giật lấy điện thoại.
Nói với Kỳ Yến: “Kỳ tổng, Hàn Diệu hình như chút cảm xúc định.”
TRẦN THANH TOÀN
Kỳ Yến đầu Tần Thiển, Tần Thiển im lặng kéo khóe môi, gật đầu với Kỳ Yến: “Được.”
Hàn Diệu vẫn còn quá nhiều bí mật, cô cũng tò mò.
Chiếc xe chạy thẳng đến một căn nhà ở ngoại ô thành phố dừng , Tần Thiển nghiêng đầu Kỳ Yến, ngờ Kỳ Yến giấu Hàn Diệu ở một nơi như .
Cái sân bình thường, giống như một khu dân cư bình thường.
Tần Thiển xuống xe, mơ hồ thể thấy tiếng rên rỉ từ trong nhà.
Không ngoài dự đoán, đó là giọng của Hàn Diệu.
Cô gào thét khản cả giọng trong nhà, khuôn mặt vốn biểu cảm của Tần Thiển khỏi khẽ nhíu mày.
Vệ sĩ canh gác tới: “Kỳ tổng, Tần tổng, cuối cùng hai vị cũng đến .”
“Người phụ nữ đó hôm nay đặc biệt ồn ào, còn ôm đứa bé nhảy lầu, nếu Tần phó tổng đến thì sẽ khiến cô hối hận cả đời.”
Vệ sĩ là nhiều.
vẫn nhịn mà than thở.
Dù thì Hàn Diệu thật sự gây rối, mấy ngày nay khiến họ khổ sở .
Tần Thiển cụp mắt: “Dẫn .”
Vệ sĩ lập tức dẫn đường, khi Tần Thiển và Kỳ Yến thấy Hàn Diệu, họ khá bất ngờ.
Cả cô dường như chút bình thường.
Điên điên khùng khùng giường, còn đứa bé của cô thì cô vứt sang một bên, phát tiếng yếu ớt.
Tần Thiển đứa bé một cái, lẽ cũng là một , Tần Thiển thấy đứa bé như , liền cảm thấy chút khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-808-khong-the-uy-hiep-toi.html.]
Vừa định bảo bế đứa bé xuống dỗ dành thì Hàn Diệu đột nhiên lao đến mặt đứa bé ôm lấy nó, cảnh giác Tần Thiển.
Rồi vô cớ phát một tràng lớn.
Tần Thiển nhíu mày càng chặt hơn: “Cô gọi đến chuyện gì ?”
Hàn Diệu đ.á.n.h giá Tần Thiển, vẻ mặt cẩn thận.
Tần Thiển vốn kiên nhẫn, thấy cô cứ im lặng, liền : “Nếu cô thì thôi, thời gian lãng phí ở đây với cô.”
Nói , cô định , nhưng Hàn Diệu lên tiếng gọi cô .
“Tần Thiển, cô đợi một chút, chuyện riêng với cô.”
Tần Thiển đầu cô một cái.
Cô chằm chằm Hàn Diệu, Hàn Diệu bây giờ trông yếu ớt, giống hệt một bà điên.
Có vẻ như, cô thể gây mối đe dọa nào cho .
Tần Thiển chút tò mò cô rốt cuộc gì, liền ngẩng đầu với
Kỳ Yến bên cạnh: “Anh, ngoài đợi em một chút .”
Kỳ Yến cau mày, từ chối.
Tần Thiển : “Anh xem cô bây giờ chắc đủ sức gây mối đe dọa nào cho em , yên tâm .”
Kỳ Yến đầu Hàn Diệu một cái, dừng một chút, cuối cùng vẫn lời Tần Thiển ngoài.
Chỉ là khi rời còn với Tần Thiển một câu: “Có chuyện gì thì gọi .”
Đợi trong phòng chỉ còn Tần Thiển và , Hàn Diệu mới khẩy một tiếng.
Cô : “Tần Thiển, thật sự thể phục cô, bên cạnh cô mỗi đàn ông đều lời cô, quan tâm cô hết mực, cô thật sự chút bản lĩnh.”
Tần Thiển lạnh nhạt liếc cô : “Nếu cô những lời vô nghĩa
, thì xin , thời gian.”
“Khoan .” Hàn Diệu thấy cô định , vội vàng lên tiếng gọi cô .