Cô đột nhiên tỉnh giấc từ trong mơ, mới nhận đang mơ.
cảm giác tội và bất lực đó bao trùm lấy cô, khiến cả cô như lửa thiêu đốt.
Thế là cô lao khỏi cửa, đến hỏi An Dật, rốt cuộc đứa bé .
Cô đứa bé nhất định vẫn còn sống, nhất định!
Chỉ là khi ngoài, cô tình cờ gặp Lục Tây Diễn.
Cả Lục Tây Diễn trông u ám hơn nhiều, khi thấy Kỳ Yến, ánh mắt lạnh băng.
Hoàn hề ngạc nhiên khi thấy Kỳ Yến ở đây.
Anh chỉ lướt Kỳ Yến một cái, hình cao ráo thẳng tắp lướt qua Kỳ Yến.
Kỳ Yến sững tại chỗ một lúc, bước .
Khi về đến nhà, Tần Thiển tỉnh.
Cô đột nhiên tỉnh giấc từ trong mơ, mới nhận đang mơ.
TRẦN THANH TOÀN
cảm giác tội và bất lực đó bao trùm lấy cô, khiến cả cô như lửa thiêu đốt.
Thế là cô lao khỏi cửa, đến hỏi An Dật, rốt cuộc đứa bé .
Cô đứa bé nhất định vẫn còn sống, nhất định!
Kỳ Yến mím môi, suy nghĩ một lát : “Vấn đề của em hỏi An Dật .”
Tần Thiển lập tức kích động, cô nắm lấy tay Kỳ Yến hỏi: “Anh thế nào?”
Kỳ Yến cau mày, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ Tần Thiển, lâu mới mở miệng : “Anh , đứa bé mất .”
“Anh thể, điều tuyệt đối thể, lừa em đúng !?” Tần Thiển lập tức lắc đầu la lớn.
Kỳ Yến cau mày, ôm lấy vai cô khuyên nhủ: “Thiển Thiển, em chấp nhận sự thật ?”
“Đứa bé… nó nhất định sẽ tìm em.”
Kỳ Yến bây giờ thật sự hận An Dật thấu xương.
Nếu sự lừa dối của An Dật, Tần Thiển chấp nhận sự thật đứa bé còn, cần chịu tổn thương thứ hai như bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-807-de-co-ay-den-gap-toi.html.]
Nếu cảnh sát ở đó, thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t An Dật.
Tần Thiển im lặng, chỉ là ánh sáng trong mắt dần dần mờ .
đột nhiên, ánh mắt cô dừng ở một điểm nào đó.
Tần Thiển ngơ ngác Lục Tây Diễn đang bước đến, bàn tay nắm cánh tay Kỳ Yến cứng .
Cả Lục Tây Diễn trông u ám hơn nhiều, khi thấy Tần Thiển và Kỳ Yến, ánh mắt lạnh băng.
Rồi hình cao ráo lướt qua hai , ánh mắt thậm chí dừng
một giây nào, như thể chỉ đang một xa lạ.
Anh ngừng bước trại giam.
Tiểu Viên theo nhịn khẽ với Lục Tây Diễn: “Lục tổng, cô Tần hình như khỏe…”
Lục Tây Diễn khẽ c.ắ.n răng : “Nhìn thấy An Dật trong tù, cô đương nhiên dễ chịu.”
“Sau , đừng nhắc đến cô nữa.”
Nói xong, còn đầu lạnh lùng Tiểu Viên một cái.
Ngoài cửa, Kỳ Yến thở dài, với Tần Thiển im lặng: “Thiển Thiển, chúng về thôi.”
Tần Thiển thêm gì nữa, sự dìu dắt của Kỳ Yến, cô trở xe.
Sau khi hai lên xe, ai gì.
Khoang xe chìm một sự im lặng kỳ lạ.
Rất lâu , Kỳ Yến định thì điện thoại reo.
Anh cau mày màn hình điện thoại, Tần Thiển, cuối cùng vẫn máy.
Khoang xe yên tĩnh, nên dù Tần Thiển cố ý , cô vẫn thấy giọng phát từ điện thoại của Kỳ Yến.
Là của Hàn Diệu.
Cô : “Để Tần Thiển đến gặp , ngay lập tức!”
Giọng Hàn Diệu vẻ khàn, cô gào thét dữ dội, vẻ tình hình lắm.