Cô đặt micro xuống sân khấu, nhanh chóng bước về phía , nhưng nửa đường thì chị Cao kéo : “Cô giáo Tần, cô ?”
Tần Thiển chỉ về phía : “Tôi thấy một ở đó.”
Vừa dứt lời, cô liền cau mày. Bóng ?
Vừa nãy sân khấu, cô rõ ràng thấy một cái cây ở chỗ đó.
Hơn nữa, quen mắt.
Sao đột nhiên biến mất ?
Chị Cao theo ánh mắt cô, : “Đâu ai , cô nhầm .”
“Mau ăn cơm , giữ chỗ cho cô ở bàn chính .”
Nói xong chị Cao liền kéo Tần Thiển về phía bàn chính.
Tần Thiển giằng khỏi tay chị Cao về phía , đó chắc chắn là đang trốn cái cây.
Kết quả cô đến đó, gì cả.
Cô mấy vòng tại chỗ, vẫn ai.
Chị Cao : “Cô thấy , cô nhầm mà.”
Tần Thiển lẩm bẩm: “Thật sự là nhầm ?”
“Chắc chắn , mau ăn cơm !” Chị Cao kéo Tần Thiển thẳng đến bàn chính, Tần Thiển xuống vẫn luôn về hướng nãy.
Trong ánh mắt đầy sự nghi ngờ. ngay đó nhẹ nhõm.
Có lẽ là thật sự nhầm , đó, thể xuất hiện ở đây .Thời tiết mùa hè luôn thất thường.
Một khoảnh khắc trời còn trong xanh vạn dặm.
Khoảnh khắc mây đen kéo đến, còn kịp dọn bàn thì mưa lớn trút xuống. May mắn là nơi ăn uống đều mái che, nhưng khi ăn xong, ai nấy con đường thể về mà chỉ trố mắt .
TRẦN THANH TOÀN
Tần Thiển cũng ngoại lệ, cô ngẩng đầu trời, mưa hề dấu hiệu ngớt.
Đang lúc cô băn khoăn thì Tiểu Ưu đột nhiên xuất hiện với một chiếc ô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-769-bong-dang-quen-thuoc-bong-dang-do-qua-doi-quen-thuoc.html.]
"Cô giáo Tần, cháu mưa to quá, bảo cháu đưa cô về nhà, đó sẽ đón họ."
Tần Thiển đầu , hóa là Tiểu Ưu chạy về lấy một chiếc ô.
Cô suy nghĩ một chút, gật đầu: "Vậy ."
Nói xong, cô cùng Tiểu Ưu về phía trường học.
Từ nơi về trường, đường sẽ qua một cây cầu.
Cây cầu quá cao so với mặt nước, khi Tần Thiển và Tiểu Ưu đến nơi, hai bên cầu ngây .
Bởi vì lúc cô đến đây, mặt cầu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng giờ đây nước nhấn chìm.
Mặc dù mưa lớn, nhưng thời gian mưa quá dài.
Nước ngập qua mặt cầu, Tần Thiển thể rõ độ sâu cụ thể.
Tiểu Ưu một bên trái , nhặt một cành cây chân để đo độ sâu của nước với Tần Thiển: "Cô giáo Tần, chắc , sâu lắm."
Tần Thiển: "Cẩn thận đấy."
Nói , cô cẩn thận theo Tiểu Ưu qua cầu.
Vừa đặt chân xuống nước, tim Tần Thiển thót , dòng nước quá xiết.
Cô định nhắc Tiểu Ưu đừng qua cầu thì Tiểu Ưu bước lên cầu.
Cô sốt ruột, vội vàng đưa tay kéo Tiểu Ưu , nhưng Tiểu Ưu trượt chân, cả ngã xuống.
"Tiểu Tần... ừm... cô giáo..."
Tần Thiển Tiểu Ưu rơi xuống nước, trong khoảnh khắc như rơi hầm băng.
Không suy nghĩ gì, cô lập tức cứu , nhưng tay cô còn chạm Tiểu Ưu thì cả cô cũng rơi xuống nước.
Cô chút do dự bơi về phía Tiểu Ưu, cô còn rõ Tiểu Ưu nữa.
Chỉ thể bơi theo cảm giác, nhưng bản cô là một bơi, vùng vẫy bao lâu trong nước sặc mấy ngụm nước.
"Tiểu~ Ưu!"