Kỳ Yến để ý đến Lục Tây Diễn, đầu hỏi Tần Thiển: "Em chứ? Anh hiện trường đám cưới xảy tai nạn."
Tần Thiển khẽ c.ắ.n môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lục Tây Diễn.
Sau đó khẽ mở miệng: "Chúng về nhà , em ở đây nữa."
Bất cứ nơi nào Lục Tây Diễn, cô đều ở lâu.
Kỳ Yến tự nhiên hiểu tâm trạng của cô, gật đầu: "Được, chúng về ."
Cả hai đều để ý đến Lục Tây Diễn đang ở hành lang bệnh viện nữa.
Lục Tây Diễn chằm chằm bóng lưng hai em rời , hai tay buông thõng bên siết chặt thành nắm đấm, dường như đang cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc.
Lúc , Tiểu Viên tìm đến.
"Tổng giám đốc Lục, bác sĩ bảo qua băng bó vết thương."
Lục Tây Diễn khẽ c.ắ.n răng hàm, gì, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm hướng Tần Thiển và Kỳ Yến rời .
Một lúc lâu , mới rời . Chỉ là ánh mắt càng trở nên kiên định hơn.
...
Sau khi Tần Thiển về nhà, cô giường với vẻ mặt vô cảm.
Tuyệt vọng và tự trách sâu sắc nhấn chìm cô, cô nhắm mắt , một giọt nước mắt báo lăn dài từ khóe mắt.
Khi Kỳ Yến cầm hộp t.h.u.ố.c nhà, Tần Thiển vội vàng lau nước mắt ở khóe mắt.
"Em ở một một lát."
Ngay cả bây giờ, cô cũng sự yếu đuối của tất cả thấy.
Kỳ Yến gì, bước lên phía với cô: "Muốn ở một một lát cũng xử lý vết thương ."
Anh vẫy tay gọi một nữ giúp việc , đưa hộp t.h.u.ố.c cho nữ giúp việc : "Giúp tiểu thư xử lý vết thương."
Tần Thiển khựng , cuối cùng vẫn dậy khỏi giường.
Nữ giúp việc băng bó vết thương cho cô xong, ý tứ lui ngoài cửa.
Kỳ Yến cao bên giường Tần Thiển, ánh mắt lạnh lùng nghiêm túc dò xét Tần Thiển: "Em cần quá tự trách, chuyện hôm nay cho hỏi , liên quan đến em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh-lhys/chuong-751-thoi-bo.html.]
Tần Thiển phủ nhận, chỉ khẽ c.ắ.n môi .
Màu môi đỏ tươi lập tức trắng bệch.
Ánh mắt Kỳ Yến khẽ lóe lên, im lặng một lúc chuyển chủ đề: "Bây giờ em nghĩ về chuyện của em và Minh Triệt, em còn kết hôn nữa ?"
Ánh mắt Tần Thiển khẽ lóe lên, nhất thời trả lời.
Vì cô cũng .
Kỳ Yến khẽ nhướng mày, dừng : "Có lẽ em nên xem cái hãy quyết định."
Nói , Minh Triệt lấy điện thoại mở một trang đưa cho Tần Thiển.
Và màn hình điện thoại, chính là ảnh của Minh Triệt và Mễ Lạc.
Chỉ khác là, cả hai đều trần truồng giường, dù chăn che, cũng dường như thể thấy phong cảnh quyến rũ chăn.
Tần Thiển ảnh, trong lòng chút gợn sóng.
Thậm chí, chút cảm giác phản bội nào.
Kỳ Yến: "Có suy nghĩ gì ?"
Tần Thiển khẽ mím môi: "Chuyện hôn sự thôi bỏ ."
Cô nhắm mắt , trong lòng ngược cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, giống như khi chọn bánh ở tiệm bánh, chắc chắn là nên chọn vị dâu tây vị xoài.
bây giờ, chiếc bánh tự lựa chọn.
Kỳ Yến đồng ý với quyết định của cô: "Ừm, em cần mặt nữa, để chuyện với Minh Triệt."
Tần Thiển "ừ" một tiếng, nhàn nhạt : "Cảm ơn."
xong vẫn ngẩng đầu Kỳ Yến: "Minh Triệt ?"
Cô chỉ lo trốn tránh Lục Tây Diễn, quên mất Minh Triệt vẫn còn ở bệnh viện tỉnh .
Kỳ Yến : "Không , ở bệnh viện thoát khỏi nguy hiểm, chuyện quá lớn, em cần bận tâm."
Dừng một chút, : "Anh bên điều tra , t.a.i n.ạ.n ở hiện trường đám cưới quả thực vẻ là do con gây ."
TRẦN THANH TOÀN
Tần Thiển khẩy một tiếng: "Là Lục Tây Diễn làm đúng ?"