Ngay đó nheo mắt.
Bàn tay buông thõng bên càng nắm chặt thành nắm đấm.
Tiểu Viên đang lái xe phía cảm nhận sự đổi khí trường của Lục Tây Diễn, khỏi ngẩng đầu Lục Tây Diễn qua gương chiếu hậu.
Sau đó khẽ thở dài.
Nhà Thượng Quan chọc ai chọc, cứ nhất định chọc cô Tần.
Ông chủ nhà thời gian gần đây vì để theo đuổi cô Tần thể là tốn bao tâm huyết.
Trước thấy ông chủ nhà vì ai mà hạ thấp tư thái như .
khi đối mặt với cô Tần, hận thể thấp đến tận bụi trần.
Cố tình mà ông chủ nâng niu trong lòng bàn tay, nhà Thượng Quan dám nhúng chàm.
Cậu nhếch môi, bỗng nhiên .
E là ông chủ nhà tu tâm dưỡng tính quá lâu, quên mất nắm quyền Hằng Thịnh chỉ là một thương nhân.
Mà còn là một thương nhân thủ đoạn cứng rắn, sát phạt quyết đoán.
"Nếu nhà Thượng Quan gọi điện hỏi tung tích Thượng Quan Diệu, thì cứ là ."
Lời của Lục Tây Diễn kéo suy nghĩ của Tiểu Viên trở .
Cậu gật đầu, trịnh trọng : "Vâng."
Cậu hiểu, Lục Tây Diễn đây là tay với nhà Thượng Quan .
Sau khi Lục Tây Diễn đưa Tần Thiển và Tễ Bảo về biệt thự, giường Tần Thiển đợi cô tỉnh .
Khi Tần Thiển ngủ say, ánh mắt chớp lấy một cái chằm chằm khuôn mặt cô.
Mãi đến hai tiếng .
Tần Thiển mới từ từ tỉnh .
"Ưm..."
Cô mở mắt liền thấy Lục Tây Diễn bên giường , định chuyện, liền cảm thấy đầu truyền đến một cơn đau dữ dội.
Đau đến mức cô nhịn hít một khí lạnh.
Lục Tây Diễn thấy động tĩnh, lập tức đỡ cô dậy.
Lại đưa ly nước ấm chuẩn sẵn đến bên môi Tần Thiển, thấp giọng : "Uống chút nước ."
Tần Thiển cổ họng khô khốc khó chịu, nhẹ nhàng uống một ngụm mới hỏi: "Tôi làm ?"
"Không đang ăn cơm ở nhà hàng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-956-toi-khong-sao.html.]
Về những chuyện đó, cô một chút ấn tượng cũng .
Lục Tây Diễn nhíu mày, giấu hung quang trong mắt.
Quay đầu đặt ly nước xuống đó về phía Tần Thiển, : "Không , chắc là ăn thứ nên ăn."
"Thứ nên ăn?" Tần Thiển khựng .
Những hình ảnh đó ùa về trong đầu cô, cô kẻ ngốc, chỉ trong chốc lát đại khái chuyện gì xảy .
"Là Thượng Quan Diệu?"
Nghe thấy cái tên Thượng Quan Diệu, trong mắt Lục Tây Diễn lóe lên một tia hung quang.
Ngay đó mới : "Là , cũng ."
Tần Thiển chút nghi hoặc: "Lời là ý gì?"
" , Tễ Bảo ?"
Cô xong liền dậy tìm Tễ Bảo, Lục Tây Diễn ấn trở giường.
"Tễ Bảo ở phòng khác, gọi bác sĩ lát nữa sẽ tới."
"Lát nữa em và Tễ Bảo đều kiểm tra sức khỏe một chút."
Nghe Lục Tây Diễn Tễ Bảo , Tần Thiển từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Cô xuống, tại , trong đầu bỗng nhiên hiện lên giấc mơ tối hôm qua.
Mặt cô bỗng nhiên đỏ lên, nghiêng đầu Lục Tây Diễn.
Lục Tây Diễn hiểu, còn tưởng cô chỗ nào thoải mái.
Lập tức giơ tay cọ cọ lên trán cô.
"Sao ?"
"Có chỗ nào thoải mái ?"
Trong giọng của Lục Tây Diễn tràn đầy sự quan tâm.
Sắc mặt Tần Thiển càng đỏ hơn, những hình ảnh trong đầu càng lúc càng rõ ràng.
"Tôi, ." Cô giơ tay cọ cọ chóp mũi, khẽ ho một tiếng.
Lục Tây Diễn nhíu mày.
"Em sốt."
Nói xong, ôm lấy đầu cô, cúi đầu dùng môi thử nhiệt độ của cô.
Sự gần gũi bất ngờ khiến cả Tần Thiển sững sờ.
Còn kịp đẩy Lục Tây Diễn , xúc cảm mềm mại trán biến mất.