"Chỉ là hiểu lầm thôi." Cô Ngu Ngư.
Vừa định lên tiếng thì một giọng ôn hòa vang lên từ phía : "Đang chuyện gì ?"
Tần Thiển dừng câu chuyện, đầu , quả nhiên thấy Minh Triệt và Kevin đang cùng tới.
Nghe , Ngu Ngư ranh mãnh: "Em đang hỏi Thiển Thiển xem hai bên từ bao giờ."
"Đang hỏi xem tiến triển đến ."
Nghe Ngu Ngư , ánh mắt Minh Triệt dừng khuôn mặt Tần Thiển, khẽ mỉm . Anh bước tới khoác tay cô, lực đạo nhẹ nhàng: "Mức độ tiến triển của chúng là, nếu Thiển Thiển nguyện ý gả cho , sẵn sàng cưới cô ngay lập tức."
Khi Minh Triệt những lời , đang , trông vô cùng chân thành.
Ngu Ngư khẽ nhướng mày. Cô , Minh Triệt thực sự thích Tần Thiển. Là bạn nhiều năm của Tần Thiển, cô đương nhiên là mừng còn kịp, thế là nửa đùa nửa thật : "Vậy em đợi uống rượu mừng của hai đấy nhé."
Tần Thiển mím môi, ngượng ngùng ngẩng đầu Minh Triệt, vô tình chạm đôi mắt sâu thẳm, dịu dàng của .
"Khụ..." Tần Thiển lúng túng đ.á.n.h trống lảng: "Anh chẳng trong trang viên vườn nho ? Hay là đưa em xem thử?"
Thấy Tần Thiển tiếp tục chủ đề , mặt Minh Triệt thoáng qua một nét buồn bã rõ rệt.
Ngu Ngư nhận bầu khí ngượng ngùng đó, kéo tay Tần Thiển về phía : "Đi thôi, bây giờ nho chín, nhưng phong cảnh thì tuyệt."
Ngu Ngư và Tần Thiển . Minh Triệt và Kevin thì lững thững theo .
Cảnh sắc tươi khiến khí cũng như ngọt ngào hơn vài phần.
"Xem Minh vẫn chinh phục trái tim cô Tần nhỉ." Kevin sang Minh Triệt, như .
Minh Triệt khẽ mím môi, gì.
Lại Kevin tiếp tục: "Nếu Minh cần, thể giúp một tay."
Nghe , Minh Triệt sang , khẽ nhướng mày.
Kevin tiếp: "Ví dụ như tối nay bảo làm phóng hỏa đốt luôn phòng ngủ chuẩn cho cô , thì cô chỉ thể ngủ chung phòng với thôi, thấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-688-dang-noi-chuyen-gi-vay.html.]
Minh Triệt: "..."
Anh cạn lời Kevin. Im lặng một hồi lâu, đáp: "Không cần ."
Kevin tặc lưỡi một tiếng, nhún vai: "Anh Minh , theo đuổi con gái mà bảo thủ quá là ."
Minh Triệt liếc một cái, đáp lời, tiếp tục bước .
mới hai bước, họ thấy tiếng ồn ào truyền đến từ phía : "Thiển Thiển, !?"
Là giọng của Tần Thiển và Ngu Ngư.
Hai đàn ông đưa mắt , là chuyện, liền rảo bước chạy về hướng phát âm thanh. Họ tìm thấy Tần Thiển và Ngu Ngư một con đường nhỏ rực rỡ sắc hoa.
Ngu Ngư với vẻ mặt vô cùng hốt hoảng đang cố gắng kéo Tần Thiển dậy.
Tần Thiển như thể gặp quái vật, xổm mặt đất, liên tục túm tóc , miệng lẩm bẩm: "Xin cục cưng, xin ..."
"Mẹ cố ý, ..."
Giọng cô nhỏ, hai tay vẫn ngừng vò xé mái tóc dài.
Ngu Ngư thấy cứu tinh đến, vội vàng hỏi: "Minh Triệt, cô ?"
Minh Triệt cau mày bước tới: "Hai đang chuyện gì thế?"
Ngu Ngư: "Tớ chỉ hỏi thăm cô về chuyện đứa bé thôi. Lúc đầu cô vẫn bình thường, nhưng nhắc đến đứa bé là cô lập tức biến sắc."
Chân mày Minh Triệt nhíu chặt hơn: "Sau đừng bao giờ nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến đứa bé mặt cô nữa."
Ngu Ngư hiểu tại , sốt ruột đến mức nước mắt chực trào.
Cô ngây đó, vẻ mặt đầy bối rối. Kevin bước tới ôm cô lòng: "Không của em."
Còn Minh Triệt thì bế bổng Tần Thiển lên, hướng về phía phòng ngủ.