Tần Thiển chối từ. Cô đang vô cùng bức thiết bệnh tình của Kỳ Nam Sơn.
Vừa đến văn phòng, Minh Triệt rót cho cô một ly nước: "Chắc chạy vội về đây đúng ? Uống ly nước ."
"Rốt cuộc bố thế nào ?"
Giọng điệu Tần Thiển phần nôn nóng. Bàn tay đang đưa ly nước của Minh Triệt khẽ dừng . Anh dáng vẻ đĩnh đạc xuống ghế làm việc, kéo ngăn kéo lấy một xấp phiếu xét nghiệm dày cộp.
"Đây đều là kết quả kiểm tra của bố cô, cô xem qua ."
Tần Thiển cầm lấy, vội vàng lật xem. cô là bác sĩ, chỉ xem những phiếu xét nghiệm , ngoài việc thấy các chỉ bình thường thì cô chẳng hiểu gì.
Cô nhíu mày với Minh Triệt: "Bác sĩ Minh, phiền trực tiếp cho kết quả ."
Cô cố gắng hết sức để giữ tâm thái bình tĩnh. Chỉ những liệu thôi cô tình hình của Kỳ Nam Sơn nguy kịch.
Cô tự nhủ, dù bất kỳ tin tức gì từ miệng Minh Triệt thì cũng giữ đủ lý trí.
Thế nhưng khi Minh Triệt : "Bố cô, e rằng chỉ còn sống đến Tết năm nay thôi."
Tết nguyên đán chỉ còn đầy một tuần nữa. Ý là, Kỳ Nam Sơn chỉ còn sống đúng một tuần nữa ?
Tần Thiển im lặng lâu, đầu óc ong ong trống rỗng. Cô khẽ nghiêng đầu, thều thào hỏi: "Không còn cách nào khác ?"
Minh Triệt Tần Thiển đăm đăm, lắc đầu.
Anh câu trả lời đối với Tần Thiển vô cùng tàn nhẫn, nhưng nay bao giờ dối. Đột nhiên chút căm ghét cái nghề bác sĩ của .
Tại nào tin tức Tần Thiển qua đời cũng do chính miệng thông báo chứ?
Đối với , đây há chẳng cũng là một loại tàn nhẫn ?
Nhìn Tần Thiển thất thần phịch xuống đối diện, như thể ai đó rút cạn tinh khí của cô, ánh mắt Minh Triệt tối sầm như mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-464-khong-giau-duoc.html.]
Anh dậy, bước đến cạnh Tần Thiển, định đưa tay ôm cô một cái nhưng chùn bước.
Cuối cùng chỉ đặt tay lên vai Tần Thiển vỗ nhẹ: "Đừng buồn nữa, cô xốc tinh thần ."
Tần Thiển c.ắ.n chặt răng, nén cảm giác ngột ngạt nghẹt thở trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu với Minh Triệt: "Cảm ơn ..."
Nói xong, cô dậy định rời thì thấy đầu óc choáng váng, ngất lịm .
Khi tỉnh , bên giường Minh Triệt, còn cả Kỳ Yến.
Thấy cô tỉnh , ánh mắt Minh Triệt lập tức sáng lên vài phần. dường như sực nhớ điều gì, ánh sáng trong mắt vụt tắt. Anh đưa những ngón tay thon dài đẩy gọng kính vàng sống mũi.
Cuối cùng, cũng chỉ gượng với Tần Thiển: "Cô nghỉ ngơi cho khỏe , đừng để mệt quá."
"Nếu cô tỉnh thì đây."
Nói xong, lưng bước khỏi phòng bệnh của Tần Thiển.
Động tác của nhanh. Tần Thiển còn kịp gì thì khuất. Cô chớp chớp mắt, đưa tay xoa xoa cái đầu đang đau nhức thì chạm ánh mắt phần u ám của Kỳ Yến.
Một linh cảm chẳng lành lan tỏa trong lòng cô.
Cô tưởng Kỳ Nam Sơn xảy chuyện. Vừa định dậy khỏi giường, cô hỏi: "Có bố làm ?"
Kỳ Yến kéo tay cô , giọng điệu trầm đục: "Em t.h.a.i ?"
Tần Thiển , động tác theo bản năng khựng .
Cô còn kịp mở miệng, thấy Kỳ Yến hỏi: "Lục Tây Diễn ? Tình trạng bây giờ như , đứa bé em định tính thế nào?"
Dáng vẻ lúc những lời , mang bóng dáng của một bậc phụ . Tần Thiển , Kỳ Yến thực sự xem cô như em gái ruột thịt.
cô chỉ thể lặng lẽ , khẽ lắc đầu.
Cô cũng nữa. Cuối cùng một hồi im lặng, cô với Kỳ Yến: "Chúng cứ lo liệu việc mắt , chuyện của em em tự cách giải quyết."