Tần Thiển: "..."
Cô yên nhúc nhích.
Lục Tây Diễn thấy cô yên, nhịn hừ nhẹ một tiếng: "Xem em vẫn trực tiếp..."
"Tôi lên!" Tần Thiển vội vàng ngắt lời .
Dù Lục Tây Diễn hết, Tần Thiển cũng ý là gì.
Khi cánh tay vặn nổi bắp đùi, thì còn thể ôm lấy bắp đùi.
Lục Tây Diễn ăn mềm ăn cứng, hôm qua sẽ dùng biện pháp mạnh với cô, chắc sẽ giữ lời hứa.
Vì cô đưa hành lý cho Tiểu Viên bỏ cốp , tự lên mở cửa ghế phụ.
tay chạm cửa ghế phụ, giọng lạnh lùng của Lục Tây Diễn truyền từ phía tới.
"Ngồi phía !"
Tần Thiển khựng , liền Lục Tây Diễn : "Phía an ."
Đây là một lý do thể từ chối.
Thực tế thì Tần Thiển cũng dám từ chối, cô chỉ đành lê bước đến vị trí ghế , lặng lẽ lên xe.
Lục Tây Diễn dường như nhiều việc cần xử lý.
Anh đều đang xử lý công việc máy tính, thần sắc tập trung như thể coi Tần Thiển bên cạnh là vô hình, suốt dọc đường thêm lời nào.
Tần Thiển ngược thở phào nhẹ nhõm, dây thần kinh đang căng thẳng thả lỏng.
Khi xe dừng ở sân bay, Tần Thiển một tiếng cảm ơn xuống xe.
Ngay khi cô tưởng Lục Tây Diễn vẫn sẽ gì, mở miệng.
Lục Tây Diễn: "Tránh xa Kỳ Yến một chút, xong việc sẽ đến Bắc Kinh."
Tần Thiển bĩu môi, trả lời, nảy sinh tranh cãi cần thiết.
Cô cúi đầu xách hành lý rời , đầu nào.
Đương nhiên bỏ lỡ ánh mắt chút oán trách của Lục Tây Diễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-160-om-dui.html.]
Tiểu Viên ở ghế thấy Lục Tây Diễn mãi gì, kìm , hỏi: "Lục tổng, bây giờ chúng về Giang Thành luôn ạ?"
Lục Tây Diễn trả lời một đằng hỏi một nẻo, chằm chằm hướng Tần Thiển rời dời mắt.
"Cậu xem cô thể nhẫn tâm như , chẳng lẽ năm năm qua, từng động lòng với ?"
Tiểu Viên: "..."
Đây là câu hỏi c.h.ế.t , dám trả lời.
Thế là nhắm mắt giả làm chim cút, dứt khoát gì.
Lục Tây Diễn nhận câu trả lời, trầm giọng : "Về Giang Thành!"
Tiểu Viên như đại xá, vội vàng khởi động xe chạy về phía .
Máy bay của Tần Thiển hạ cánh đúng giờ ở Bắc Kinh, cô giơ tay xem giờ, còn một tiếng nữa.
Thế là về nhà cất hành lý mới đến công ty.
Khi đến nơi đa đều đến, nhưng cô báo cáo trong nhóm chat công việc, nên ai gì.
Tuy nhiên cô vẫn liếc mắt thấy ngay Nguyễn Di.
Nguyễn Di cô, khóe môi nở một nụ khó hiểu.
Cô lười để ý, xuống bận rộn công việc, mấy ngày nữa là lễ kỷ niệm 70 năm thành lập, mấy ngày nay việc đặc biệt nhiều.
Từ danh sách khách mời đến việc dùng bánh ngọt rượu nước của nhà nào trong tiệc, đều đến hỏi cô.
Nếu cô kinh nghiệm làm việc đó, bình thường đúng là chắc xoay sở nổi.
khổ nỗi một , cứ chọc ngoáy cô một cái mới chịu thôi.
Cô vốn đang bận rộn, khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên uống nước, thì thấy những lời châm chọc truyền tới.
"Để nhé, những đến cũng khiến ghét, nửa đêm ngoài uống rượu cũng đ.á.n.h cho một trận."
Cô , thấy là một thư ký khác tên Chung Kiều đang chuyện với Nguyễn Di.
Chung Kiều quan hệ với Nguyễn Di, hai thường xuyên tụ tập cùng , nhưng đa thời gian, Chung Kiều đều là tay sai của Nguyễn Di.
Tần Thiển họ đang .
Tuy nhiên cô lười phản ứng, kết quả đầu , liền thấy Nguyễn Di khẩy : "Ai bảo chứ, là tranh giành đàn ông với ai đó nên đ.á.n.h đấy." "Ấy da, thư ký Triệu, đ.á.n.h giống cô thế?"