Ngu Ngư quen cô bao nhiêu năm nay, tự nhiên cô đang nghĩ gì.
"Tiểu Thiển Thiển, với những điều , là hy vọng thể hiểu rõ ..."
"Mình mà." Tần Thiển ngẩng đầu với Ngu Ngư: "Mình với , sớm còn quan hệ gì ."
Cô dứt lời, một giọng nam quen thuộc truyền tai cô.
"Quan hệ gì?"
Tần Thiển sững sờ, đầu về phía phát tiếng , liền thấy khuôn mặt trẻ trung tràn đầy sức sống của An Dật, còn cả vẻ mặt đầy ẩn ý của .
Biểu cảm đó trông thật đáng thương, như thể chịu ấm ức tày trời gì .
Ngu Ngư phản ứng còn nhanh hơn Tần Thiển, nhướng mày An Dật : "Sao đến nữa?"
"Lại?" Tần Thiển sững sờ, đầu Ngu Ngư.
Ngu Ngư cô đang nghĩ gì, ghé sát tai cô : "Từ khi , thằng nhóc cứ rảnh là đến tìm đòi thông tin của ."
"Đấy, đến !"
Bên An Dật tự nhiên xuống, dùng đôi mắt long lanh đáng thương chằm chằm Tần Thiển: "Chị ơi, chị mà cũng với em một tiếng, em sẽ lo lắng ?"
Tần Thiển: "..."
Ngu Ngư nhướng mày, cầm ly rượu hì hì xa cô một chút, Tần Thiển với ánh mắt xem kịch .
Đối mặt với sự nhiệt tình của An Dật, Tần Thiển chút lúng túng với : "Ờ... cảm ơn quan tâm."
Những năm ngoài Lục Tây Diễn và Ngu Ngư, bên cạnh cô mối quan hệ nào khác thiết hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-146-gap-lai-an-dat.html.]
Một là cô thích lãng phí thời gian những giao tiếp vô bổ, hai là vì từ nhỏ đến lớn bạn bè nên cô cách xử lý quan hệ bạn bè cho lắm.
An Dật đối với cô, chỉ là một đồng nghiệp cũng coi là quen mà thôi.
Cho nên mỗi đối mặt với sự nhiệt tình của An Dật, cô đều chút làm .
"Chị ơi, thời gian qua chị ? Sao bỗng nhiên biến mất? Sao cũng liên lạc với em?" An Dật như một quyển "mười vạn câu hỏi vì ", hỏi liên tiếp một tràng câu hỏi.
Tần Thiển cảm thấy vô lực chống đỡ, chỉ : "Chỉ là định nơi khác làm việc, đổi điện thoại ."
Cô trả lời tránh nặng tìm nhẹ, sợ An Dật tiếp tục hỏi, vội vàng đưa thực đơn cho An Dật: "Cậu xem xem uống gì ?"
An Dật bĩu môi, cúi đầu tùy tiện gọi một ly nước, ngẩng đầu lên hỏi gì đó.
"An Dật, hát ? Lâu gặp Tiểu Thiển Thiển, hát tặng cô một bài ?" Ngu Ngư nhướng mày với An Dật, như đang gợi ý cho .
"Không cần !" Tần Thiển vội xua tay.
An Dật như thấy, gật đầu : "Chị Cá đúng, chị ơi, chị đợi nhé."
Nói xong vẻ mặt đầy tự tin bước lên sân khấu, nhận lấy cây đàn guitar từ tay ca sĩ, giây tiếp theo, giọng hát trong trẻo du dương vang khắp quán bar.
Tần Thiển trừng mắt trách móc Ngu Ngư một cái, thấy Ngu Ngư càng thêm hả hê, còn ghé sát gần cô, hất cằm về phía An Dật sân khấu.
"Mình thấy nhóc đấy, tuy tuổi nhỏ, nhưng trai." Ngu Ngư dùng vai huých huých tay Tần Thiển: "Trai trẻ còn đơn thuần, nhiều toan tính như ."
"Cậu thích thì mà yêu?" Tần Thiển lườm cô một cái : "Đừng ở đây mà ghép đôi lung tung."
Với An Dật, cô thực sự cảm giác gì.
Khi Tần Thiển cúi đầu chuyện với Ngu Ngư, phát hiện phía đối diện một đôi mắt oán độc đang chằm chằm , ánh mắt như tẩm độc.
Chủ nhân của đôi mắt thấy Tần Thiển đang nhạt chuyện với bên cạnh, tròng mắt xoay chuyển, vẫy tay với bên cạnh: "Lại đây!"