Chẳng lẽ là ông nội? Cái già yếu của ông thể leo lên tận đây để tìm cơ chứ?
Lúc trời sập tối, gian xung quanh trở nên vô cùng đáng sợ.
Tôi run rẩy nghĩ đến chuyện ma quỷ. Người vẫn bảo ma rừng giả giọng để gọi, hễ ai thưa là dẫn hồn mất tăm.
Trong lúc còn đang sợ hãi cực độ thì tiếng gọi vang lên, rõ mồn một và càng lúc càng gần hơn.
Cuối cùng, gốc cây đang , một bóng dần hiện rõ.
Tôi dụi mắt vì dám tin mắt – là Phó Cảnh Nghiêm ?
“Tinh Tinh!” – Anh gào lên nữa, giọng khản đặc vì thấm mệt.
Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, lập tức buông tay nhảy từ cây xuống.
Phó Cảnh Nghiêm tuy mặc áo mưa mỏng nhưng vẫn ướt như chuột lột.
Giữa lúc đang tuyệt vọng thì bỗng từ trời rơi xuống, khiến giật nảy vì kinh hãi.
Khi nhận đó là , liền nhào tới ôm chầm lấy thật chặt.
Tôi còn kịp vui mừng vì sự xuất hiện bất ngờ của thì cảm thấy cả cơ thể đổ sụp lên .
Tới khi định thần thì Phó Cảnh Nghiêm ngất lịm trong vòng tay .
Tôi hốt hoảng đỡ lấy , xoay xở thì thấy tiếng động lớn xung quanh.
Trợ lý Vương cùng mấy vệ sĩ to khỏe cũng lúc leo lên đến nơi.
“Tinh Tinh, tìm thấy Tổng giám đốc !”
“Anh ngất ! Mau, mau đưa xuống núi ngay !”
Cả nhóm vội vã hợp sức khiêng Phó Cảnh Nghiêm chạy đua với thời gian để xuống núi.
Suốt dọc đường, nắm chặt lấy bàn tay rời nửa bước.
Thấy gầy sọp , gương mặt xanh xao, kìm mà bật nức nở.
Tôi sụt sùi, trợ lý Vương định gì đó nhưng thôi, chỉ cắm cúi bước thật nhanh.
Cuối cùng, chúng cũng đưa về đến nhà ông nội.
Tôi như phát điên, gào gọi ông kiểm tra tình trạng của .
Ông vội vàng bắt mạch, châm cứu cẩn thận đổ t.h.u.ố.c miệng .
Sau khi ông bảo một lát nữa sẽ tỉnh , mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Trợ lý Vương và đám vệ sĩ tế nhị rút ngoài sân, để gian riêng tư cho và trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/em-la-vo-toi-a/chuong-8.html.]
Tôi vẫn cứ thế, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Ký ức bỗng ùa về đầu tiên gặp – khi mới 19, còn 22 tuổi.
Lúc đó giỏi giang lịch lãm, là nam thần khiến bao cô gái trong trường thổn thức.
Tôi nhớ một ngày nọ, khi đang lững thững bộ trong khuôn viên trường.
Hồi đó gia cảnh nghèo lắm.
Tự dưng thấy xung quanh cứ chỉ trỏ xì xào bàn tán về .
Tôi ngơ ngác hiểu gì, cứ ngỡ họ đang nhạo bộ quần áo cũ kỹ, sờn rách đang mặc .
lúc , Phó Cảnh Nghiêm xuất hiện, tiến gần ghé tai khẽ: “Bạn học ơi, quần của bạn bẩn kìa.”
Tôi hốt hoảng , chiếc quần màu xám tro là một vệt m.á.u đỏ thẫm rõ mồn một.
Giây phút , chỉ ước một cái lỗ để độn thổ vì quá hổ.
Anh lời nào, cởi phăng chiếc áo khoác ngoài quấn ngang eo cho , kéo siêu thị gần trường, bảo chọn băng vệ sinh.
Tôi còn đang lúng túng thì nhanh chóng quầy thanh toán .
Anh còn chu đáo mua thêm cho một chiếc quần thể thao mới.
Suốt cả quá trình, đầu óc trống rỗng như mất hồn, chỉ lẳng lặng nhà vệ sinh đồ.
Đến khi chỉnh trang xong xuôi bước ngoài thì Phó Cảnh Nghiêm rời từ lúc nào.
Đã nhiều tìm gặp để trả chiếc áo khoác cho , nhưng chẳng bao giờ cơ hội.
Anh nghiệp .
Lần thứ hai gặp là khi ông nội ngã gãy xương nhập viện.
Tôi dồn hết tiền học phí để lo chi phí phẫu thuật cho ông, trong khi đơn xin vay vốn sinh viên vẫn phê duyệt.
Ngay lúc khó khăn nhất, tập đoàn Phó thị chọn danh sách đối tượng nhận tài trợ.
Khi đó, Phó Cảnh Nghiêm bắt đầu tham gia công ty gia đình và đảm nhận vị trí quản lý.
Anh đến trường để phát biểu trong buổi lễ trao học bổng, nhiều sinh viên cảnh giống cũng nhận tài trợ đợt .
Vì thành tích học tập xuất sắc nhất, nhà trường đề nghị đại diện lên sân khấu phát biểu cảm ơn nhà tài trợ.
Lúc đó cảm thấy vô cùng hồi hộp và lo lắng.
khi còn kịp bước lên, Phó Cảnh Nghiêm bục phát biểu:
Anh thẳng thắn rằng ghét việc ép buộc các sinh viên nhận hỗ trợ lên sân khấu lời cảm ơn, bởi những hình thức công khai như thế chẳng gì cả.