Hoàng hậu thoáng sững , che môi bật khẽ.
“Hoàng thượng yên tâm, Tòng Âm tuyệt đối tâm tư .”
Trong chốn hậu cung , chỉ duy nhất hoàng hậu rõ, điều mong mỏi từ đầu đến cuối chỉ là xuất cung.
Hắn liếc một cái, hồi lâu mới lạnh giọng :
“Trẫm chỉ chướng mắt những kẻ mang lòng khó lường.”
“Tòng Âm sẽ làm phiền hoàng thượng thêm bao lâu nữa .”
Hắn lạnh.
“Vậy thì nhất.”
Ta khẽ cụp mắt xuống.
Ta từng ý nghĩ trèo cao bám víu ai cả.
Chẳng bao lâu nữa... sẽ xuất cung mà.
3
Chẳng bao lâu tới kỳ thu săn.
Ta cũng theo đoàn cùng .
Trong hành cung, Tiêu Sở Hà bận rộn chính vụ, mà vẫn tranh thủ thời gian tới thăm hoàng hậu.
Vừa thấy , nhạt một tiếng.
“Hoàng hậu đúng là quá thiên vị ngươi. Cung nữ vốn chẳng cần theo đoàn, nếu trèo cao thì là gì?”
Hoàng hậu ôn tồn lên tiếng giải vây:
“Là thần quen thiếu hầu hạ bên cạnh.”
Trong lòng bất giác dâng lên một tia ấm áp.
Thật ban đầu vốn .
kiếp , đường thu săn, hoàng hậu gặp thích khách, cuối cùng sảy thai, từ đó lâu cũng vực dậy nổi tinh thần.
Ta từng khuyên ở trong cung.
Người chỉ :
“Nào đạo lý hoàng hậu theo đoàn thu săn.”
Hoàng hậu đối xử với thật sự .
Cho nên , giữ đứa bé cho .
May mà thu săn bắt đầu.
Thân là tân đế, Tiêu Sở Hà bận đến mức còn thời gian tìm gây chuyện.
Trên bãi săn, mũi tên của lao mạnh mẽ như cầu vồng xé gió, khiến các vị đại thần cùng nữ quyến liên tục trầm trồ tán thưởng.
Kết thúc buổi săn, săn tổng cộng ba mươi bảy con mồi.
Giữa đám đông, nổi bật đến mức ai thể rời mắt, đều mang khí thế tôn quý chỉ riêng bậc đế vương mới .
Ta nhịn mà thêm đôi .
Kiếp , về hủy bỏ bộ các lễ săn bắn.
Ta cũng còn thấy dáng vẻ của nữa.
Đến khi hồn, ánh mắt lúc chạm đôi mắt sâu thẳm của .
Hắn chớp mắt.
Khóe môi còn khẽ cong lên nhẹ.
Mấy vị đại thần lập tức nhận điều bất thường.
Ta sợ tới mức vội vàng cúi đầu xuống.
Khi bọn họ theo ánh mắt , lọt tầm mắt là hoàng hậu.
Ai nấy lập tức hiểu , bắt đầu đùa trêu chọc.
“Thì là đang hoàng hậu nương nương.”
“Đi săn còn tình tứ đến , đúng là khiến khác thật ghen tị”
À... thì đang hoàng hậu.
Ta khỏi âm thầm tự trách , vì vẫn luôn mang theo những thói quen của kiếp đến tận bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dung-nhan-tua-hoa-phu-dung/chuong-2.html.]
Giữa bầu khí đầy mùi giấm chua , Tiêu Sở Hà tới xuống.
Đế hậu ân ái, chuyện đó sớm quen .
lúc , phía xa chợt vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Quan tư công cao giọng bẩm báo:
“Thiếu tướng quân săn ba mươi lăm con mồi.”
Ta theo bản năng đầu sang.
Hoắc Vô Diễm cầm trường cung trong tay, nụ phóng khoáng đầy ngạo nghễ.
Kiếp từng gặp .
Khi quê nhà Thái Thương gửi thư tới báo tin bà ngoại qua đời, nhưng thể xuất cung. Đến lúc trở về, đến mức gần như thở nổi.
Hoắc Vô Diễm ngang qua, đưa cho một chiếc khăn tay.
“Nương nương đừng .”
“Nếu thư gửi cho lão phu nhân, thần lúc trở về Thái Thương, thể nương nương tới thắp cho nén hương.”
Như cảm nhận ánh mắt của , Hoắc Vô Diễm bất ngờ sang, nhoẻn miệng với .
Lông mày lúc còn thô đen như hai con sâu.
Vậy mà vẫn nổi.
Ta hổ tới mức vội cúi đầu xuống.
“Ngươi đang gì ?”
Tiếng quát lạnh lùng bỗng vang lên bên tai.
“Trên núi gió lớn như , ngươi lấy thêm áo cho hoàng hậu ?”
Tiêu Sở Hà sa sầm mặt mày, chẳng nổi giận vì chuyện gì.
4
Tiệc luận công đúng ngày mở.
Tiêu Sở Hà săn ba mươi bảy con mồi, đầu bảng.
Hoắc Vô Diễm theo sát phía .
Trong tiệc, nâng chén đổi cốc, tiếng rộn ràng dứt.
Diệu Linh
Ta vẫn luôn cạnh hoàng hậu nửa bước rời, nhỏ giọng khuyên đừng động tới rượu.
Người bất đắc dĩ khẽ thở dài, cuối cùng vẫn chiều theo ý .
Ta cũng lén tìm gặp thị vệ cận của Tiêu Sở Hà.
Lấy cớ trong lòng bất an, nhờ tăng thêm canh phòng.
Hắn giống hệt chủ t.ử của , kiêu ngạo đến đáng ghét.
Chỉ liếc một cái nhàn nhạt :
“Thẩm cô nương cứ yên tâm, với dáng vẻ hiện giờ của cô, sẽ ai tay .”
Ta chẳng hề tức giận.
Chỉ đưa tay sờ lên gương mặt .
Đây vốn chính là hiệu quả mà .
Không khí trong tiệc đang lúc náo nhiệt nhất thì biến cố bất ngờ xảy .
Một mũi tên xé gió lao tới, thẳng tắp nhắm chỗ và hoàng hậu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Sở Hà theo bản năng vươn tay kéo sang bên cạnh.
hoàng hậu vẫn còn nguyên tại chỗ.
Ta chẳng còn kịp nghĩ gì nữa, lập tức giằng khỏi tay .
Cả lao về phía hoàng hậu.
Tiêu Sở Hà nhanh chóng rút kiếm.
Thế nhưng dù kiếm của nhanh đến , mũi tên vẫn sượt qua vai , m.á.u thịt tức khắc tung tóe.
Ta vẫn ôm chặt lấy hoàng hậu buông.
“Có thích khách….”