Tôi sớm đề phòng, khẽ nghiêng là né .
Ai ngờ bà lao tới quá mạnh nên vấp cái ghế ngã nhào, cẩn thận còn đập gãy cả răng cửa. Dù m.á.u me đầy mặt nhưng bà vẫn trừng mắt chằm chằm.
Ánh mắt bà đầy vẻ điên loạn, dường như tinh thần chút bình thường .
Tâm trạng cực kỳ , tiếp: " , chắc là dì cũng Dư Thành vốn dĩ chẳng luật sư gì nhỉ, thế nên tờ di chúc chẳng tác dụng gì ."
"Con... con khốn!" Bà run rẩy bò dậy.
Tôi lạnh một tiếng, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một nhát n.g.ự.c bà .
Bà hộc một ngụm m.á.u trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.
Tôi bà đầy mỉa mai bước khỏi cửa, chú Từ chờ sẵn ở đó.
"Tần Hồng Hồng nợ tiền sòng bạc vẫn trả hết ?" Tôi hỏi.
Chú gật đầu.
Tôi lãnh đạm đàn bà đang đất, uể oải : "Ngày mai chú cứ canh chừng bà kỹ một chút, đừng để bà mang theo bất cứ thứ gì của nhà họ Trần . Đương nhiên, nếu bà ngoài thì cứ để bà , đợi về xử lý ."
Quản gia sửng sốt: "Tiểu thư sợ đêm dài lắm mộng ?"
Tôi lạnh: "Đây gọi là nhổ cỏ nhổ tận gốc."
Cả đời Tần Hồng Hồng thứ bà nhất chẳng là tiền bạc, danh tiếng và tình yêu ? Giờ đây, thứ đều tan thành mây khói, chỉ còn mỗi Trần Bảo Kiều thôi.
Tôi thật sự mong chờ biểu cảm của bà khi chính tay hủy hoại tất cả thứ.
8.
Tan học ngày thứ hai, mấy tên du thủ du thực mang theo s.ú.n.g cưỡng ép bắt Trần Bảo Kiều ngay cổng trường, đó là của Xà Cửu.
Quả nhiên, đến nước mà Tần Hồng Hồng vẫn còn kéo xuống nước cùng. lẽ đầu óc bà lú lẫn , con gái ruột của bà , thứ bà thể dùng làm tài sản thế chấp để đ.á.n.h bạc làm thể là .
Cộng thêm vụ bê bối , nhà họ Trần gọn trong tay .
Về đến nhà, thấy bà đang húp thứ rượu trắng rẻ tiền với vẻ mặt đắc ý. Mới một ngày mà trông bà như già chục tuổi, khuôn mặt xệ xuống trông xí buồn nôn.
Cha về nhà lành lặn, bà nhíu mày, chắc là tưởng bỏ trốn thoát .
Khoảnh khắc đó, thật sự thể kìm nụ : "Mẹ cứ yên tâm, bọn họ bắt , mắc mớ gì còn tìm đến con nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/dung-choc-dai-tieu-thu-dan-quoc/chuong-12.html.]
Bà ngẩn , mặt đầy vẻ nghi hoặc, chợt như phản ứng điều gì đó, bà liếc đồng hồ, lớp thịt mặt bắt đầu run rẩy.
Tôi biểu cảm đổi xoạch xoạch mặt bà , giả vờ bụng : "Ái chà, em gái tan học lâu thế mà vẫn thấy về nhỉ, lẽ... chạy thoát ?"
Nói đoạn, khẽ che miệng, bà bằng ánh mắt vô tội trong khi bà sắp sửa sụp đổ: "Xem là bắt thật ."
"Á!"
Tần Hồng Hồng thét lên một tiếng, chẳng kịp thu dọn gì đầu bù tóc rối lao ngoài, đoán bà chắc là cứu con gái .
Thế nhưng, một tiền thế, đến cả nhan sắc cũng chẳng còn như bà thì cứu kiểu gì đây?
Tôi ngước mắt ngôi nhà gắn bó mười mấy năm, chạm tay những xà cột mang dấu vết thời gian, đó vẫn còn khắc những vạch kẻ đ.á.n.h dấu chiều cao khi lớn lên.
Cuối cùng, nơi cũng trở về tay .
Phía Xà Cửu vốn định dùng Trần Bảo Kiều để uy h.i.ế.p Tần Hồng Hồng trả tiền, nhưng khi cha mất, Tần Hồng Hồng tiêu xài một tiền khổng lồ và đuổi khỏi nhà với bàn tay trắng.
Bà lấy tiền mà trả cho Xà Cửu cơ chứ?
Xà Cửu tìm đến tận nơi, từng tờ "bằng chứng" dấu vân tay trong tay quản gia.
Hắn tức đến bật , mặt đen như nhọ nồi bỏ .
Nghe khi về, ném thẳng Trần Bảo Kiều cho đám tay sai, để mặc bọn chúng làm gì thì làm.
Chẳng mấy ngày thì Trần Bảo Kiều qua khỏi, giày vò đến mức hình , t.h.i t.h.ể ném bãi tha ma, còn cho phép Tần Hồng Hồng đến nhận.
Tần Hồng Hồng vốn dĩ chút bất thường, chịu nổi cú sốc quá lớn nên hóa điên . Bà ngang nhiên xé nát quần áo ngay giữa đường, hát nhảy, miệng lảm nhảm những câu từ ê a vô nghĩa.
Xà Cửu cùng đám tay chân lầu xem náo nhiệt.
Sau cũng ai Tần Hồng Hồng , lẽ ai đó bắt , cũng thể là tự lạc mất tích.
Dù thì chuyện cũng chẳng còn liên quan gì đến nữa.
Chỉ hy vọng hương hồn của ở trời thể an nghỉ.
Còn cũng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nỗ lực gánh vác cơ nghiệp của nhà họ Trần!
Tương lai đầy hứa hẹn.
(Hết)