tận mắt chứng kiến bộ quá trình âm thầm thao túng, phong thái sắt đá, thủ đoạn sấm sét, cứ thấy chút khác biệt so với mà mới quen ban đầu.
Đường Dịch Quân cũng là cảm thấy điều đó, thế là hỏi : "Hoan Hỷ, bây giờ em chút sợ ?"
"Cũng hẳn là thế..." Tôi cũng chẳng với thế nào, chỉ lẳng lặng tiến gần ôm lấy , "Chỉ là khi lão c.h.ế.t, cứ nhớ lúc chúng ở cửa hàng, vì mà suýt nữa thì đ.á.n.h với lão..."
Anh lập tức hiểu đang nghĩ gì, liền ôm lòng: "Không nghĩ lung tung, thể là vì em ? Anh g.i.ế.c thấy máu, là do bản xa, liên quan gì đến em hết."
"Anh , Đường Dịch Quân." Chẳng hiểu thấy , thế là vùi đầu n.g.ự.c làm nũng, "Dịch Quân, thể đến như ..."
Cuối tháng Ba, bên cạnh những cái c.h.ế.t cũ kỹ, cũng những mầm sống mới sinh .
Bình An sinh , một con trai kháu khỉnh, đặt tên là Đường T.ử Thích.
Tháng Tư, T.ử Thích làm tiệc đầy tháng, cả nhà ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Tháng Năm, mừng sinh nhật cho Dịch Quân và Văn Giang, là kỷ niệm hai năm ngày và Đường Dịch Quân quen .
, và Đường Dịch Quân, thật từng gặp từ sớm.
Hồi đó, tàu từ London về Thượng Hải, từ Thượng Hải đường bộ về Thiên Tân.
Trên con tàu từ London về Thượng Hải, tham gia một buổi khiêu vũ, bạn nhảy phân ngẫu nhiên là một đàn ông khôi ngô.
Tôi nhảy hỏi : "Trông giống phương Đông quá."
Anh đáp: "Tôi là Trung Quốc."
"Quê ở thế?"
"Trước đây gọi là Tiệm Môn, giờ thì gọi là Thiên Tân ."
"Ái chà, đồng hương , nhưng thạo tiếng địa phương ở đó lắm."
"Cô ." Anh bỗng nhiên , hỏi tiếp, "Cô đến Thượng Hải làm gì?"
"Chuyển tàu hỏa về nhà, sắp kết hôn ."
Lúc đó, vẫn tưởng đang đùa, liền mỉm bảo một câu: "Đáng tiếc thật."
Tôi cũng thấy, đúng là đáng tiếc thật.
Bản nhạc kết thúc, dẫn chương trình hô lớn: Đổi bạn nhảy!
vẫn đổi bạn nhảy, mà cũng chẳng ý định buông tay.
"Nhảy thêm một bản nữa nhé." Anh .
"Được thôi."
Mãi cho đến khi bản nhạc cũng sắp kết thúc, nhận vẫn tách khỏi chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dong-vien-tay-vien/chuong-26.html.]
Thế là bảo: "Hiếm khi duyên thế , là cùng uống một ly nhé?"
Anh ngẫm nghĩ một hồi, nhưng chút do dự: "Để khi nào dịp nhé."
Tôi nhân cơ hội đó hỏi: "Vậy khi nào mới rảnh?"
Anh trả lời, trái còn hỏi ngược: "Tôi nên xem cô là đối tượng để săn đuổi tình ái ?"
Lúc mới sực nhớ hai bên còn tên , bèn : "Xin , quên mất tự giới thiệu, tên Francy, tên tiếng Việt là Hoan Hỷ."
Anh ngẩn : "Cái gì cơ?"
"Hoan Hỷ." Ngừng một chút, kéo tay qua, một chữ 'Hỷ' phồn thể phức tạp lòng bàn tay : "Tôi họ Vệ, chính là... ồ, chính là chữ Vệ trong Thiên Tân Vệ ."
Bản nhạc kết thúc tại đây, đến lúc đổi bạn nhảy.
Lần buông tay .
Tôi thấy đôi mắt run rẩy dữ dội, chen lấn trong đám đông, tháo chạy như ma đuổi.
Tôi bỏ lẻ loi giữa những đang say sưa khiêu vũ, cô độc và ngơ ngác chôn chân trong giai điệu của bản valse.
Chỉ khán đài vẫn đang hô lớn.
Đổi bạn nhảy!
Bây giờ nghĩ , chắc hẳn lúc đó hôn ước với Văn Giang, nên khi thấy tên , mới bỏ chạy t.h.ả.m hại như .
cuộc đời giống như một điệu nhảy xoay vần, định mệnh hô vang lệnh đổi bạn nhảy, đưa chúng trở về bên .
Lúc , Đường Dịch Quân với : "Nhảy thêm một bản nữa nhé."
"Được thôi, đừng hòng chạy thoát!"
"Nếu , lúc đó nắm chặt lấy em."
"Nếu , lúc đó đuổi theo để bỏ trốn cùng ."
Đó là một tháng Năm vô cùng ngọt ngào, nối tiếp bằng một tháng Sáu quấn quýt rời.
Tháng Sáu, chẳng nghĩ gì mà hỏi : "Dịch Quân, bé T.ử Thích đáng yêu quá, chúng sinh một đứa ?"
Anh khựng : "Sao bỗng nhiên em đổi ý ?"
"Lúc khác, bây giờ khác." Tôi dựa lòng , khẽ : "Bây giờ em sống cùng cả đời."
Tháng Sáu, chúng tựa bên vẽ tương lai cả đời, đến tháng Bảy, Đường Dịch Quân đột nhiên đòi ly hôn với .
Căn hộ mà thuê để làm việc trong khu tô giới dùng quan hệ để mua đứt với một con trời. Anh hề bàn bạc với , mãi đến khi dọn dẹp trong thư phòng mới thấy giấy tờ thủ tục.
Lúc đó bảo: "Sau nếu cãi mà em cho phòng, cũng chỗ mà ngủ chứ."