Thế nhưng tính đến nay một năm, suy nghĩ của đổi nhiều, và tất nhiên là thích .
Mức độ thích hề nông cạn, nhưng cũng sâu đậm đến mức nếu thiếu thì sẽ c.h.ế.t sống .
Nghĩ đến đây, nghẹn ngào thốt một câu: "Dịch Quân, thật lòng cùng sống ."
"Tôi hiểu mà, làm sư ngày nào thì gõ mõ ngày nấy thôi." Câu cuối của mang đầy vẻ châm chọc, "Ngày nào em gõ cái chuông nữa thì nhớ bảo một tiếng, đừng để bản mệt mỏi diễn kịch làm gì."
Thực đến nước , thể cho là t.h.u.ố.c lấy hộ chị Tiểu Tô.
thì ích gì ? Căn bản vốn chẳng chuyện tại lọ thuốc.
Trận cãi vã sớm muộn gì cũng xảy , vì thấu tận tâm can. Không bắt quả tang chuyện vụng trộm, mà là sự hờ hững, sự lơ đãng, sự bất cần và cả sự thiếu tâm huyết của trong cuộc hôn nhân .
Trước đây cứ ngỡ Đường Dịch Quân cũng giống , nhưng phản ứng của lúc , hình như .
Tôi dậy, bước về phía ôm lấy từ phía : "Dịch Quân, lúc đó là đúng, sẽ thế nữa, ?"
Anh cứ để mặc cho ôm một lúc lâu mới chịu mở miệng chuyện.
"Em đừng uống t.h.u.ố.c lung tung, đừng tự làm hỏng cơ thể nữa."
Lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay , giữ chặt vòng tay đang quấn quanh eo .
Thế nhưng giây tiếp theo, gỡ từng ngón tay : "Lát nữa về phòng lấy chăn, phòng khách ngủ."
Kết hôn một năm, và Đường Dịch Quân đầu cãi một trận trò, kết quả là trực tiếp phân cư.
Thực trong lòng cả hai đều đang mâu thuẫn.
Một mặt, thật sự tổn thương, mặt khác, thực chất cũng là đang dỗi.
Đường Dịch Quân đây từ bao giờ sắc mặt lạnh lùng của đàn bà thế ? Bắt đầu từ hôm nay, thèm chạm tới em nữa!
Tôi thì tất nhiên là thấy , nhưng đó dù cũng là chuyện hồi mới cưới, đến mức từ nay về chung giường, cũng chẳng chung mộng nữa.
Vả , lời thốt từ miệng khác thì còn tin, chứ từ miệng Đường Dịch Quân á?
Nhịn một tuần thì cũng coi như giỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dong-vien-tay-vien/chuong-22.html.]
Thế mà trận chiến tranh lạnh kéo dài ròng rã suốt một tuần thật.
Ban ngày làm, sang Tây Viện chơi với Bình An, khi cả ngày chẳng giáp mặt. Đến tối, rời khỏi bàn ăn là chui tọt phòng khách, bày cái vẻ tự lập môn hộ, ở riêng tới cùng.
Nhiều lúc nửa đêm dậy uống nước, bên ngoài, còn cố ý mặc bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm quyến rũ.
Đường đại thiếu gia qua , mắt thẳng, đến nửa cái liếc cũng chẳng dành cho !
Tôi tức đến bốc hỏa, chỉ c.h.ử.i — cái tên định dựng sân khấu kịch tại gia, diễn vở 'Đại Vũ trị thủy', ba ngang cửa nhà mà đấy ?!
Thậm chí hôm thứ Bảy, mặc váy ngủ ghế sofa lạnh đến mức nổi cả da gà, lấy nước xong đầu liếc một cái: "Muộn thế còn ngủ ?"
Lúc đó tưởng cuối cùng cũng biến chuyển, vội vàng thuận nước đẩy thuyền một câu: "Nếu ngủ cùng thì cứ thẳng ."
vẫn mặt cảm xúc, vặn cao đèn sưởi lên buông một câu: "Ngủ ngon."
Chẳng hiểu , đến lúc , ngoài sự tự ái và tính hiếu thắng, trong lòng còn nảy sinh một chút cảm giác mà thừa nhận...
Tôi nhớ .
Chính xác mà , là nỗi nhớ nhung da diết.
Dù mấy ngày nay chúng vẫn ở chung một sân, thậm chí hằng ngày ăn cơm, uống đều cùng một bàn.
Dù vẫn nấu phần yến sào cho , vẫn kéo ghế.
lòng cứ nảy sinh những nỗi nhớ đúng lúc — là một bạn đời lịch thiệp Đường Dịch Quân, mà là một chồng Đường Dịch Quân đùa cợt bất chính, thậm chí là nhè mặt .
Đến đêm giường, nhớ đến dáng vẻ Đường Dịch Quân bên bàn lật xem sách vở, lật dùng bút máy thư sột soạt.
Anh rằng:
"Bạn cũ Berg, lâu gặp, ở Pháp sống thế nào, con đường học y thuận lợi .
Năm ngoái kết hôn , chi tiết thế nào đợi sang đây, chúng sẽ hàn huyên bên bàn rượu. Hôm nay gửi thư cho là vài việc cần giúp đỡ.
Con quả nhiên vẫn nên nhiều sách. Trước đây chỉ nghĩ m.a.n.g t.h.a.i là việc của đàn bà, nay vợ, mấy ngày nay mới lật xem các ghi chép và báo cáo liên quan.
Hóa nỗi khổ sinh nở của phụ nữ, cái đau cái hiểm của nó chẳng khác nào dây cửa tử, ngàn cân treo sợi tóc, mới chỉ mặt chữ thôi mà lòng nỡ tiếp.
Nếu bàn đẻ , đang chảy m.á.u đầm đìa là Hoan Hỷ... Viết đến đây, vã mồ hôi hột, cầm nổi cây bút nữa.