Chưa đợi Tần Thư kịp gì, chỉ thấy ở cửa, sắc mặt Tần Chấn Đông sa sầm xuống.
"Con đến đây làm gì? Mạt Mạt khó khăn lắm mới về nước, con đuổi nó nữa hả?"
Trái tim Tần Thư nhói lên vì câu đó, cô nở một nụ mỉa mai: "Tôi đến đây làm gì? Ông rút m.á.u của định trả tiền ? 200ml lấy rẻ ông hai mươi triệu nhé, thanh toán thế nào đây?"
Lời của Tần Thư khiến mặt đều sững sờ trong giây lát, Tưởng Nam Châu khẽ ho một tiếng phá vỡ bầu khí bế tắc.
Hắn dậy bước gần Tần Thư: "Đừng quấy nữa Tần Thư, em và Tô Mạt là chị em, mấy chuyện ..."
Không đợi Tưởng Nam Châu hết, Tần Thư lạnh lùng ngắt lời: "Mẹ chỉ sinh mất, chẳng chị em nào hết."
Thái độ cứng rắn của Tần Thư khiến sắc mặt Tưởng Nam Châu trầm xuống vài phần: "Tần Thư, ngay cả lời của mà em cũng ?"
Lời cảnh cáo của Tưởng Nam Châu khiến Tần Thư chỉ bật .
Trước đây cô lời là vì cô yêu , nhưng giờ thì còn nữa.
"Tưởng Nam Châu, tại lời ? Đừng quên chỉ là kế của thôi, ngoài chuyện đó ," Tần Thư gằn từng chữ, "chúng chẳng quan hệ gì cả."
Tưởng Nam Châu sững sờ thái độ của Tần Thư, cau mày định hỏi xem cô lên cơn gì thì phía bỗng vang lên tiếng nức nở.
"Xin Tiểu Thư, là chị nên dùng m.á.u của em, em đừng trách bố và Nam Châu, chị trả m.á.u cho em ngay đây."
Dứt lời, Tô Mạt cầm lấy con d.a.o gọt trái cây đ.â.m thẳng cánh tay , m.á.u lập tức nhỏ xuống ga giường.
"A Mạt!"
Theo một tiếng kêu thất thanh, phòng bệnh lập tức rơi cảnh hỗn loạn.
Tần Thư xuyên qua đám đông, còn kịp thấy rõ chuyện gì đang xảy thì một cái tát trời giáng làm lùi hai bước.
Trong khoang miệng lập tức dậy lên mùi m.á.u tanh, cô còn đang choáng váng thì bên tai vang lên giọng tức giận đến mất khôn của Tần Chấn Đông.
"Tần Thư! Trước đây con khăng khăng đòi đuổi A Mạt , nể mặt con nên mới tính toán với con. Giờ qua bao nhiêu năm mà con vẫn vô giáo d.ụ.c như thế, chẳng qua chỉ dùng mấy giọt m.á.u của con thôi, con nhất định ép c.h.ế.t A Mạt mới chịu hả!"
Tần Chấn Đông trợn trừng mắt, Tần Thư như kẻ thù.
Đầu óc Tần Thư vẫn còn ong ong, chỉ loáng thoáng mấy câu của ông .
Cái tát đ.á.n.h tan chút hy vọng cuối cùng của cô về tình phụ tử, nước mắt cô đong đầy nhưng khóe miệng nở nụ .
"Tần Chấn Đông, rốt cuộc là vô giáo d.ụ.c là tim ông lệch sang tận Thái Bình Dương ? Từ lúc bước phòng đến giờ với Tô Mạt câu nào ? Cô tự diễn kịch để lấy lòng thương hại, mà các vẫn ngu ngốc mắc mưu. Nếu cô thật sự c.h.ế.t thì đ.â.m tim chứ rạch tay !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-4.html.]
"Mày!" Nói Tần Chấn Đông định giơ tay lên định tát tiếp, nhưng Tần Thư chộp lấy tay .
"Tần Chấn Đông, cái tát coi như trả xong ơn sinh thành của ông. Từ nay chúng đoạn tuyệt quan hệ cha con, nếu ông còn dám đ.á.n.h tiếp thì đừng trách đ.á.n.h trả."
Tay Tần Chấn Đông khựng , cuối cùng vẫn hậm hực thu tay về: "Hừ, đoạn tuyệt quan hệ , đến lúc đó đừng lóc về cầu xin ."
Tần Thư gạt giọt nước mắt má, trong lòng lặp lặp rằng sẽ chuyện đó .
Cái nhà họ Tần , một khi cô bước thì sẽ bao giờ nữa.
Tần Thư sụt sịt mũi định bỏ , nhưng cánh tay bỗng nhiên ai đó nắm chặt.
"Tần Thư, xin ."
Là Tưởng Nam Châu, gương mặt lạnh lùng của thoáng hiện lên vẻ giận dữ.
Tần Thư hất mạnh tay : "Anh điếc ? Những gì ban nãy thấy ? Tô Mạt tự rạch tay thì liên quan quái gì đến ?"
Vừa dứt lời, cô Tưởng Nam Châu lôi xồng xộc khỏi cửa.
"Tần Thư, em đừng vô lý như nữa. Nếu em đến đây gây chuyện thì Tô Mạt tự làm hại bản ."
Ánh mắt trách cứ của Tưởng Nam Châu như một nhát d.a.o đ.â.m sâu tim Tần Thư, khiến cô cảm thấy ngay cả việc hít thở cũng trở nên đau đớn.
Cô hiểu nổi tại tất cả những xung quanh đều đổi ngay từ khoảnh khắc Tô Mạt xuất hiện.
Cha còn yêu thương cô nữa, và trong mắt Tưởng Nam Châu giờ đây cũng chỉ còn sự lạnh lùng.
Tô Mạt thể nhận sự thiên vị của tất cả , còn cô thì chỉ xứng đáng nhận lấy những ác ý vô tận.
Tần Thư thẳng mắt Tưởng Nam Châu, cố gắng hết sức để bản trông quá t.h.ả.m hại.
"Không làm, tại xin ? Tôi còn bắt cô xin . Dùng m.á.u của ...
mà cũng chẳng lấy một câu cảm ơn."
Tần Thư kiêu ngạo ngẩng cao đầu, trong ánh mắt tràn đầy vẻ cam lòng khuất phục.
một Tần Thư như thế là điều mà Tưởng Nam Châu ghét nhất.
Ánh mắt dần trở nên lạnh thấu xương: "Tần Thư, xin thì mối quan hệ của chúng kết thúc tại đây."
Tim Tần Thư khẽ run lên, cô nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng, chút do dự mà mở miệng: "Chúng quan hệ gì?"