Tưởng Nam Châu mím chặt môi, khẽ lắc đầu tin, Tần Thư thể gả cho chứ!
Cô từng cả đời sẽ kết hôn, hôn nhân đối với cô chẳng khác nào liều t.h.u.ố.c độc thạch tín.
Vậy thì cô thể đồng ý yêu cầu vô lý đó của Tần Chấn Đông?
Hơn nữa, cô... thích ?
Vô nghi vấn xoắn thành một nút thắt trong tâm trí Tưởng Nam Châu, đầu ngón tay dần tê dại, đôi mắt đờ đẫn hiện rõ vẻ thể tin nổi.
Thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của Tưởng Nam Châu, Tần Chấn Đông còn tưởng mấy năm nay tình cảm hai em tiến triển nên anhta nỡ xa em gái.
Thế là ông vội tiến lên vỗ vai : "Yên tâm , nếu nó sống , sẽ đón nó về."
Tưởng Nam Châu cứng đờ đẩy tay ông , giọng khàn đặc đến đáng sợ.
"Ý ông là, Tần Thư gả cho mối hôn ước từ bé của Tô Mạt ?"
Tần Chấn Đông gật đầu: " , nhà đó dễ đối phó, coi như đưa nó tham gia chương trình thực tế cải tạo tính nết , ai bảo từ nhỏ đến lớn nó là loại bùn nhão trát nổi tường."
Sắc mặt Tưởng Nam Châu tối sầm ngay câu đó, dứt khoát xoay bỏ .
Thấy thẳng cửa định rời , Tần Chấn Đông liền túm lấy : "Nam Châu, nghi lễ sắp bắt đầu con thế? Mẹ con vẫn còn đang đợi ở ngoài kìa."
Tưởng Nam Châu hất mạnh tay ông , ánh mắt Tần Chấn Đông lạnh thấu xương: "Tôi đón Tần Thư về."
Liên tục Tưởng Nam Châu làm trái ý, Tần Chấn Đông lúc cũng cảm thấy mất mặt.
"Đây là ý của , nó cũng đồng ý . Con đòi về thì còn thể thống gì nữa! Không hết, lo mà làm đám cưới cho xong !"
Nghe đến chuyện kết hôn, bước chân Tưởng Nam Châu dừng .
Anh sững tại chỗ hồi lâu, trong đầu lướt qua nhiều hình ảnh như một thước phim điện ảnh.
Nghĩ đến việc Tô Mạt vẫn đang vui sướng chờ đợi , siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn lùi bước .
khi xuống, lòng yên . Sau một hồi tới lui, vẫn mở lời với Tần Chấn Đông:
"Chú Tần, gia đình đó hạng lành gì . Cái làng họ ở mấy cô gái hại c.h.ế.t . Tốt nhất bây giờ chú nên cử đuổi theo đón Tần Thư về, nếu chúng lường hậu quả gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-14.html.]
Tần Chấn Đông cũng lời làm cho giật , ông nhớ mấy tin tức đây.
Tần Chấn Đông nhất thời chút sợ hãi, nhưng bỏ sĩ diện.
"Không thể nào! Nhà đó điều tra kỹ , tính tình tuy tệ nhưng làm mấy chuyện tàn ác đó . Tôi quan hệ giữa con và Tần Thư khá , nhưng tuyệt đối nuông chiều nó."
Tưởng Nam Châu còn định gì đó thì từ phía vang lên giọng của Tô Mạt.
"Nam Châu! Anh xem giúp em đeo chiếc vương miện nào thì ?"
Tô Mạt thấy tiếng họ tranh cãi từ sớm. Nghe tin Tần Thư gia đình đón , cô sướng rơn cả , kế hoạch trong lòng cũng dẹp bỏ.
Nhà đó còn tàn nhẫn hơn cô nhiều, chẳng cần cô tay thì Tần Thư cũng đường về nữa .
Những lời định của Tưởng Nam Châu đành nén trong lòng, dậy giúp Tô Mạt xem vương miện.
Tần Chấn Đông cũng vội vàng ngoài cửa đợi để đưa Tô Mạt lên sân khấu, như cũng để tránh Tưởng Nam Châu truy hỏi.
Thế nhưng Tô Mạt trong gương đang phía với vẻ mặt thẫn thờ, trong lòng thoáng qua mấy phần ghen ghét.
Ngay từ đầu cô sợ Tưởng Nam Châu miệng là giúp trả thù Tần Thư, nhưng thực chất bản lún sâu đó từ lâu.
Lúc mới về nước, thấy đối xử với Tần Thư lạnh nhạt như , cô còn tưởng thật sự chỉ chơi đùa với Tần Thư cho vui thôi.
bây giờ vì Tần Thư mà tâm thần bất định, Tô Mạt chắc chắn trái tim Tưởng Nam Châu vẫn con khốn Tần Thư hớp hồn mất .
Cô nghiến răng ken két, lòng bàn tay như cấu rách . Cuối cùng, một ý nghĩ lóe lên, cô bất thình lình dậy hôn lên môi Tưởng Nam Châu.
Nụ hôn nhẹ, Tô Mạt chỉ chạm khẽ lùi , với nụ ngọt ngào môi.
"Nam Châu, hôn lễ sẽ diễn thuận lợi đúng ?"
Tưởng Nam Châu chút ngơ ngác vì nụ hôn , thẫn thờ gật đầu.
Nhìn thấy phản ứng của , trong lòng Tô Mạt ngoài sự hài lòng thì còn cả sự mỉa mai.
Lòng đàn ông đúng là dễ đổi, chỉ một nụ hôn thôi mà trái tim Tưởng Nam Châu d.a.o động .
Trong mắt cô hiện lên vẻ đắc ý khó nhận , nhưng cô che giấu giỏi.
"Vậy chúng hẹn gặp sân khấu nhé, em chờ câu 'Em đồng ý'."