Tưởng Nam Châu lúc nhỏ một phen hú vía, khi thấy cây mặc váy trắng thì chân tay bủn rủn cả .
"Bạn là... ma ?" Dù sợ hãi nhưng Tưởng Nam Châu chỉ run giọng hỏi chứ dám cử động.
Chỉ thấy cô bé cây bật : " , là ma đây, chuyên bắt mấy đứa trẻ con như bạn để ăn thịt, ngoạm một cái là hết luôn."
ngày hôm đó Tưởng Nam Châu ăn thịt.
Anh thấy "con ma nữ" cây nhảy phắt xuống, nhờ ánh dẫn khỏi cánh đồng đầy tiếng ếch kêu vang.
Đi một đoạn, kiệt sức ngất mặt đất, nhưng vẫn cố chống cự nhắm mắt vì rõ mặt và hỏi tên cô.
bóng đêm mịt mù khiến rõ gì, chỉ nhớ cô một chữ "Tần".
Giây phút mở mắt , thấy là Tô Mạt.
Tô Mạt mặc chiếc váy trắng y hệt bóng dáng đêm qua, khi hỏi thì cô cũng thừa nhận chính cứu , và cô cũng là nhà họ Tần.
Chính vì , khi về Cảng Thành, để một lá thư dặn cô hãy đợi .
Tưởng Nam Châu luôn tin rằng đêm đó là Tô Mạt, chỉ là xác nhận nữa để bản yên lòng.
sự việc đó cũng nhanh chóng gác phía , vì hôn lễ đến.
Lần đầu tiên kết hôn trong đời, dẫu Tưởng Nam Châu là lạnh lùng đến đáng sợ thì lúc cũng tránh khỏi chút lo lắng.
Trong khi Tô Mạt còn đang trang điểm, Tưởng Nam Châu tiền sảnh để tiếp đón khách khứa.
thỉnh thoảng đưa mắt về phía cửa, giống như đang chờ đợi ai đó.
Người bạn cũng phát hiện điểm bất thường, bèn huých vai : "Đang ai thế?"
Dứt lời, liếc một lượt đám đông trong hội trường trêu chọc: "Chẳng lẽ là Tần Thư?"
Nào ngờ Tưởng Nam Châu khẽ gật đầu: " ."
Anh bạn suýt chút nữa thì phun hết rượu ngoài: "Không chứ Tưởng Nam Châu, chính bảo cảm giác gì với Tần Thư mà, giờ sắp cưới Tô Mạt đến nơi vẫn còn tơ tưởng đến cô ?"
Tim Tưởng Nam Châu lỡ mất một nhịp, lập tức nhíu chặt mày bạn của : "Nghĩ gì thế , là vì A Mạt đám cưới sự chứng kiến của Tần Thư nên mới giúp cô để mắt đến cô thôi."
Người bạn bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, nhắc chủ đề nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-13.html.]
Tưởng Nam Châu vì mấy lời đó mà chút thẫn thờ, bước chân loạng choạng rời khỏi đám đông về phía cửa.
Anh xác định rõ bản hề thích Tần Thư, hơn nữa ghét nhất loại phụ nữ thiếu đắn, đàn ông như áo giống cô.
Dây dưa suốt bốn năm qua cũng chỉ là để trút giận cho Tô Mạt, dù thì Tô Mạt cũng vui vẻ khi xem những bức ảnh riêng tư .
ngay lúc , khách khứa dần đông đủ mà vẫn thấy bóng dáng Tần Thư , trong lòng bỗng nảy sinh một cảm xúc khó tả.
Cảm giác đó khiến Tưởng Nam Châu hiếm khi thấy nôn nóng, mắt ngừng liếc đồng hồ.
Cho đến khi giờ lành cận kề, Tưởng Nam Châu vẫn thấy bóng dáng xuất hiện.
Anh trầm ngâm một lát sải bước hậu trường tìm Tần Chấn Đông.
Chính Tưởng Nam Châu cũng nhận bước chân nhanh đến nhường nào, gương mặt vốn luôn lạnh lùng như băng lúc hiện lên một cảm xúc gọi là lo lắng.
Khoảnh khắc thấy Tần Chấn Đông, liền đưa tay giữ lấy ông .
"Chú Tần, Tần Thư vẫn đến? Lễ cưới sắp bắt đầu , cô đang giở trò gì nữa đây?"
Tần Chấn Đông hỏi đến ngẩn , bàn tay đang rửa hoa quả dừng .
"Tần Thư? Sao nó đến đây? Nó lấy tiền của , đồng ý gả cho A Mạt. Giờ chắc là nhà đón nó ."
Lời của Tần Chấn Đông khiến nhịp thở của Tưởng Nam Châu nghẹn , một lúc mới thấy giọng run rẩy của chính .
"Ông cái gì?"
Đầu óc Tưởng Nam Châu đình trệ trong chốc lát, giống như một mớ hỗn độn làm cho mụ mị.
Từ nhỏ khen là thiên tài, khi trưởng thành càng là một kỳ tài y học hiếm , mà lúc hiểu nổi Tần Chấn Đông đang gì.
Ông Tần Thư lấy tiền, là tiền gì? Tại lấy tiền xong gả ? Hơn nữa, thế nào gọi là gả cho Tô Mạt?
Ánh mắt thất thần hạ xuống, trong lòng ngập tràn nghi hoặc.
Theo những gì về Tần Thư, đáng lẽ lúc cô diện bộ đồ lộng lẫy nhất để đến tham dự hôn lễ.
Chắc chắn cô sẽ thèm tiền mừng, thậm chí còn buông vài lời mỉa mai châm chọc bọn họ.
Cuối cùng, cô sẽ chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt dị nghị của bộ khách mời mà kiêu hãnh lưng rời .
giờ đây tất cả những điều đó đều xảy , chỉ còn một câu của Tần Chấn Đông: Cô gả .