Tôi trở thành khách quen trong văn phòng của chị .
Qua vài trò chuyện, chị tên là Trần Cẩn, nghĩa trang là một trong những sản phẩm kinh doanh của gia đình chị, chị phụ trách quản lý ở đây.
Chị đúng chuẩn là một cuồng công việc, ăn ở đều ở ngay tại đây.
Chị còn tay nghề nấu nướng tuyệt.
Vào những ngày nghỉ, chị sẽ chuẩn nhiều nguyên liệu, nấu một bàn thức ăn gia đình thịnh soạn.
Chị sẽ hỏi han về cuộc sống ở trường của ngay bàn ăn, lắng những phiền muộn hiện tại của và nghiêm túc giúp suy nghĩ cách giải quyết.
Tôi thích chị .
Khi nhận học bổng, vui mừng khôn xiết, nóng lòng chia sẻ tin vui với chị.
Thế nhưng ngờ rằng thấy chị một gã đàn ông quấy rầy con phố ngay bên ngoài nghĩa trang.
Gã đàn ông nặc mùi rượu, đang lôi kéo cánh tay của chị.
"Tao theo đuổi mày lâu như ! Mày dựa cái gì mà đồng ý! Thật sự tưởng rằng lão t.ử đây thể thiếu mày chắc?"
Một luồng m.á.u nóng bỗng xộc lên đỉnh đầu.
Tôi kịp suy nghĩ gì thêm, lao vút tới, dùng chiếc cặp sách nặng trĩu đầy ắp tài liệu học tập đập thật mạnh gã.
"Cút ngay! Không chạm chị ! Đồ lưu manh thối tha!"
Gã đàn ông càng thêm tức giận, giơ cao tay hướng về phía .
"Ở con khốn ! Chuyện bao đồng!"
bàn tay gã kịp hạ xuống.
Một bóng đột ngột lao từ bên cạnh, tiện tay vớ lấy cái chậu inox đang bày bán ở sạp hàng bên cạnh, nhắm thẳng đầu gã đàn ông mà nện.
Kèm theo những tiếng "boong boong" chát chúa, bạn mắng c.h.ử.i thậm tệ, nước bọt văng tung tóe.
"Dám bắt nạt chị tao? Còn đ.á.n.h con gái ngay giữa đường ? Cái thằng cha mày là đàn ông hả!
"Trốn cái gì mà trốn! Lúc nãy c.h.ử.i oai lắm ? Cái mồm thối như con dòi hố ga , cần tao lấy t.h.u.ố.c bơm hậu môn rửa cho mày thật sạch !"
Cậu bạn đuổi theo đập gã đàn ông chạy dọc cả con phố.
Đập cho đến khi gã chạy mất dạng, cái chậu cũng biến dạng luôn, mới bên sạp hàng, rối rít xin chủ sạp đang ngây .
"Cháu xin ạ... cái chậu bao nhiêu tiền? Cháu mua luôn!"
Đến lúc mới nhận , bạn đó chính là cháu trai của ông Trần.
Chị Trần Cẩn với :
"Đây là em trai chị, Trần Nhượng, đang học lớp 10 trường Trung học 1."
Hóa là như .
Ông Trần cho phép ăn đồ cúng, chị Trần Cẩn đưa văn phòng, và Trần Nhượng thường xuyên mang đồ ăn đến nghĩa trang để cuối cùng đều làm ấm bụng .
Họ hóa là một nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-6.html.]
Trên đường nghĩa trang, chị Cẩn xách túi nguyên liệu mới mua phía , bạn phía xách cái chậu.
Cậu nháy mắt hiệu với , nhỏ:
"Lúc nãy thấy hết nhé, xông bảo vệ chị , đúng là một nữ hùng luôn!
"Mà , chị cho đ.á.n.h , tí nữa chắc chắn sẽ mắng, đỡ cho vài câu ?"
Tôi nhỏ giọng đồng ý.
điều bất ngờ là chị hề mắng .
Trần Nhượng lập tức trở nên đắc ý.
Cậu ở trong văn phòng xắn tay áo lên, đầy vẻ phẫn nộ.
"Chị, gã đó quấy rầy chị mấy , mặt dày hổ, em mà gặp chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t gã mới thôi!
"Đánh c.h.ế.t chôn luôn mộ, nhà khéo cung cấp dịch vụ trọn gói cho gã luôn!"
Chị Trần Cẩn đang gọt khoai tây, giọng điệu thản nhiên:
"Mộ rẻ nhất nhà cũng chín mươi tám nghìn tệ , chôn gã đó, lỗ vốn."
"... Cũng đúng."
"Mấy chuyện cần em lo, lo mà kéo cái thành tích bét bảng đến mức lợn cũng lắc đầu của em lên thì hơn."
Trần Nhượng lập tức ỉu xìu, vai rũ xuống.
"Chị, đ.á.n.h vạch mặt, mắng em trai cũng đừng bới móc vết thương chứ..."
"Cái đó..."
Tôi rụt rè giơ tay: "Em học lớp 11 , thành tích cũng khá , em thể phụ đạo cho ."
Đã ăn của nhà họ bao nhiêu bữa cơm, nhận bao nhiêu lòng .
Tôi thực sự báo đáp.
"Vậy thì quá, thằng em trai chị giao cho em đấy."
Chị Cẩn đưa tay gõ nhẹ đầu Trần Nhượng:
"Học hành cho t.ử tế với Thư Nhiên, đừng suốt ngày nữa!"
"Thư Nhiên, nếu kỳ thi cuối kỳ nó tăng thứ hạng, chị sẽ làm đại tiệc cho em."
Chị Cẩn Trần Nhượng bận tâm đến chuyện của chị, nhưng .
Cậu dò hỏi gã lưu manh chuyên theo đuổi những phụ nữ gia đình tài sản, một lòng làm "trai phượng hoàng", chỉ quấy rầy chị Cẩn mà còn đeo bám mấy tiểu thư nhà giàu khác nữa.
Cậu trực tiếp liên lạc với những tiểu thư đó, đem chuyện của gã lưu manh phơi bày hết .
Một trong những tiểu thư đó thuê đ.á.n.h cho gã lưu manh một trận nhừ tử, đ.á.n.h cho gã sợ mất mật, cuốn gói khỏi thành phố .
Giành chiến thắng lớn, Trần Nhượng sướng rơn.
Sướng đến mức ngày hôm đó học thuộc thêm hai mươi từ vựng.