Dịu Dàng Nuôi Dưỡng Tôi - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:06:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em gì ? Những ngày như thế , thể để em ở một ."
Lúc sắp , nhẹ nhàng ôm một cái.
"Cô giáo Chu, bảo trọng nhé."
Anh nghiêm túc dặn dò: "Bớt ăn mì tôm thôi, cho sức khỏe ."
là lải nhải y hệt ông nội Trần.
Trần Nhượng kết thúc kỳ thi đại học, với điểm 594, đỗ Đại học Trung y.
Đã lúc từng là học sinh cá biệt đội sổ của trường, mà giờ đây thể thi điểm .
Có thể tưởng tượng chịu bao nhiêu khổ cực, nỗ lực đến nhường nào.
Tôi sân bay đón .
Vừa khỏi sân bay, rưng rưng nước mắt ôm chầm lấy .
"Anh đến , thật sự đến , Chu Thư Nhiên, thật sự trở thành bạn trai của em !"
"Được , , bạn trai , bây giờ hãy đưa bạn gái của dạo quanh trường một chút ."
Chủ yếu là căn tin Đại học Trung y món gà bánh gạo siêu ngon, ăn thử.
Suốt ba năm đại học, về nhà bất kỳ kỳ nghỉ đông nghỉ hè nào.
Trong thời gian đó, bố gọi điện cho một , rằng mấy ông chủ lớn hứng thú với , bảo về xem mặt, nếu ưng ai thì kết hôn.
Ông trong điện thoại: "Đặc biệt là ông chủ Lý , sẵn sàng bỏ 300 triệu tiền sính lễ, mày gả qua đó là thể làm bà chủ, cả đời lo thiếu tiền tiêu!"
Tôi trực tiếp từ chối.
Bố mắng nhiếc thậm tệ.
Tôi chẳng buồn những lời lẽ bẩn thỉu từ miệng ông , liền chặn luôn điện thoại.
Năm thứ tư đại học, thực tập, chuẩn thi cao học.
Đột nhiên họ hàng liên lạc với , mấy năm về nhà, bố nhớ , bảo về thăm nhà.
Tôi bảo ông hãy thật.
"Bố cháu lúc đang uống rượu với thì xuất huyết não, giờ liệt nửa , bên cạnh ai chăm sóc, cháu xem..."
"Lâm Tiểu Nguyệt ?"
"Bị bố cháu đ.á.n.h chạy mất ..."
"Ồ, thì cứ để ông liệt tiếp ."
Người họ hàng ngờ lãnh đạm như , ông mắng là đứa con bất hiếu, là đồ sói mắt trắng.
Tôi trực tiếp : "Cứ bảo ông kiện ."
"Có điều , ông nhiều bạo hành , việc cấu thành tội ngược đãi, sẽ thu thập đầy đủ các bằng chứng liên quan, một khi bản án hình sự xác nhận, tòa án cũng sẽ miễn trừ trách nhiệm phụng dưỡng của ."
Người họ hàng hiểu những gì , bắt đầu dùng đòn tâm lý tình cảm.
"... Dù đây ông đối xử với cháu thế nào, ông vẫn là bố cháu, trong cháu chảy dòng m.á.u của ông , cháu thể quản."
"Nếu quản ông , sẽ thấy với bản lúc đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy năm xưa, cũng thấy với bao nhiêu từng giúp đỡ ."
Tôi cúp máy.
Để tránh việc họ hàng tiếp tục làm phiền, dứt khoát đổi điện thoại luôn.
Từ đó về , tất cả đều yên tĩnh.
Đông qua xuân tới, và Trần Nhượng ở Bắc Kinh năm qua năm khác.
Hiện tại Trần Nhượng là một bác sĩ pháp y.
Anh công việc cần xử lý mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, hài lòng với nó.
Tôi mở một văn phòng luật, cùng với việc liên tiếp thắng các vụ kiện, trở thành luật sư vàng.
Ngẫu hứng, mở một tài khoản mạng, thỉnh thoảng livestream để giải đáp thắc mắc cho những tìm đến giúp đỡ.
Đặc biệt là những đang kẹt trong bạo lực gia đình, giải đáp vô cùng tâm huyết.
Vào một ngày nọ, một tài khoản nước ngoài kết bạn với Zalo cá nhân của .
Bà gọi cho một cuộc gọi thoại.
Tôi bắt máy, đầu dây bên truyền đến một giọng quen thuộc.
"Thư Nhiên, còn nhớ ?"
Tôi sững một lát mới trả lời:
"Nhớ, tìm việc gì ?"
"Mẹ xem livestream của con, ngờ con bây giờ ưu tú như , còn làm luật sư nữa... Mẹ ở bên sống lắm, về nước, con xem..."
"Những năm qua sống cũng chẳng gì, từng nghĩ đến việc tìm bà, nhưng điện thoại bà để cho là tồn tại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-13.html.]
Bà im lặng.
Tôi : "Ngay từ đầu bà chọn bỏ rơi , thì bây giờ nên làm phiền nữa."
Cúp điện thoại, kéo tài khoản của bà danh sách đen.
Lúc vùi dập trong mưa gió, bà ở đó.
Bây giờ tự xây mái hiên của riêng , cũng cần đến bà nữa.
Năm thứ nhất cao học, chị Trần Cẩn kết hôn.
Tôi xin nghỉ phép để về tham gia hôn lễ.
Tại đám cưới, gặp bố và họ hàng của Trần Nhượng.
Cả gia đình họ cứ suốt, Trần Nhượng phúc mới tìm một bạn gái như .
Nói đến mức đỏ cả mặt.
Trần Nhượng chị Trần Cẩn mặc váy cưới mà nức nở, còn bận rộn an ủi .
Lại thấy nghiến răng nghiến lợi :
"Nếu thằng nhóc đối xử với chị , sẽ tặng dịch vụ hỏa táng trọn gói! Chôn cạnh ông nội , để ông ngày nào cũng đá !"
Ông nội Trần đang bên cạnh cũng sụt sùi nước mắt nước mũi: "??"
Tôi: "..."
Hiếm khi dịp về, mua nhiều hương nến, giấy tiền vàng bạc tặng cho các vị trưởng bối trong nghĩa trang từng giúp đỡ .
Tôi cũng thăm các thầy cô giáo cũ ở trường cấp ba.
Rồi cùng họp mặt với Tôn Oánh, giờ đây kết hôn và sinh con.
Cuối cùng, đến quán lẩu để ủng hộ việc kinh doanh của chú Lưu, cô Lưu.
Năm xưa, cái gia đình đáng lẽ là nơi trú ẩn cho , thì luôn là nơi dấy lên sóng gió.
Mà những chút quan hệ m.á.u mủ , là những che ô chắn mưa cho .
Những sự dịu dàng và thiện ý , cả đời sẽ bao giờ quên.
Lúc chuẩn rời , thật tình cờ, thấy bố đường.
Ông mặc một chiếc áo khoác cũ nát, tay xách những chiếc thùng carton mà khác cần nữa.
Bị liệt nửa nên ông vững, chỉ thể run rẩy lê từng bước một về phía .
Tôi chỉ một cái thu hồi tầm mắt.
Trần Nhượng ở bên cạnh đang xếp hàng mua sữa.
"Trân châu trắng, trân châu đen, khoai dẻo, sương sáo, thạch giòn... Cho tất cả nhé, bạn gái thích ăn mấy thứ ."
Tôi bước tới, khoác tay .
"Em còn ăn bánh trứng, thịt xiên nướng, gà rán, móng giò nướng, thịt chiên giòn nữa."
"Em cũng ăn thật đấy, là những món ngon nhất phố thôi."
"Có một chuyện chắc là , đầu tiên cho em nếm thử những món mỹ vị chính là , khẩu vị của em đều là do nuôi dưỡng mà thành đấy."
"??"
Trần Nhượng vô cùng thắc mắc.
"Anh mua cho em nhiều đồ ăn ngon, nhưng đưa em ăn những món bao giờ ? Sao nhớ nhỉ?"
Tôi mỉm gì.
Bánh trứng nóng hổi, vàng ươm giòn rụm, gà rán bên ngoài giòn bên trong mềm, thịt xiên vẫn còn mang theo mùi thơm của than củi, móng giò dẻo mịn Q-tan, thịt chiên giòn chắc thịt bở.
Vẫn giống như lúc đầu, đó là hương vị khiến cảm thấy hạnh phúc.
Trong lúc đang ăn uống thỏa thích, Trần Nhượng vẫn còn đang trầm tư suy nghĩ.
"Anh đưa em ăn từ bao giờ thế nhỉ?
Thật sự là đưa em ăn ?
Chẳng lẽ là ở một thế giới song song khác mua cho em?
Chắc là em nhớ nhầm đúng ? Có thằng nào khác mua cho em ?
Chu Thư Nhiên, em cho rõ ràng ! Có em 'con chó' khác !"
Gió mưa cũng sẽ tạnh.
Những quá khứ mà từng vùng vẫy đấu tranh dần dần mờ nhạt , hạnh phúc nơi phố thị rực rỡ ánh đèn , cuối cùng cũng nắm chặt trong tay.
Tương lai vẫn còn nhiều điều đang chờ đợi .
Tôi luôn tin tưởng như .
-Hết-