Không suy nghĩ nhiều nữa, hai cùng bước khu vườn. Người quản lý trong thấy xe của Lê Giang Lâm vội vàng chạy nhanh đến tiếp đón và dẫn họ bên trong.
Họ chọn một vài loại trái cây chín như táo và cam, Kim Thơ còn hái một bó hoa lớn mang xe.
Xe chạy thẳng cổng chính và đậu trong sân, từ xa thấy ba của Lê Giang Lâm đẩy xe lăn từ trong khu vườn nhỏ .
Ông Nghiêm đeo một cặp kính trắng về phía họ với một nụ tươi môi, ông đưa tay vẫy vẫy trông vẻ vui. Lê Giang Lâm xuống xe cầm theo giỏ trái cây, Kim Thơ mỉm khóe mắt híp . Cô chạy đến bên ông Nghiêm đang cúi đầu.
“Chào ba.”
Lê Giang Lâm mang theo giỏ trái cây tới, tự nhiên nắm lấy tay cô, kề tai nhỏ giọng : " Đây là nhà . "
Kim Thơ sững sờ một lúc, theo bản năng rút tay , nhưng bàn tay ấm áp của ý định buông mà càng nắm chặt hơn. Kim Thơ liếc Lê Giang Lâm, cô nhận đang sức thể hiện sự gắn bó tình cảm giữa hai cho ba thấy nên ung dung làm điều hiển nhiên . Kim Thơ nhếch miệng , thì là đang diễn, đang diễn mặt ba đấy. Hiểu vấn đề, vì Kim Thơ từ chối cũng phối hợp cùng .
Ông Nghiêm thực sự vui mừng khi thấy hai họ nắm tay , ý tràn đầy gương mặt ngày thường luôn nghiêm khắc của ông.
"Ôi trời, cô gái xinh quen quá nhỉ, hóa là con dâu của đây mà."
Kim Thơ ông đang cố ý làm khí gia đình trở nên gần gũi hơn.
“Thưa ba, con mới về, con quà tặng cho ba.”
“Vậy ? Qùa gì con?”
Kim Thơ nhân cơ hội buông tay Lê Giang Lâm , xe lấy một bó hoa to hái, cô , "Là hoa con hái trong vườn nhà , thơm và ."
Ông Nghiêm mỉm , “Do con dâu hái tất nhiên là ."
Kim Thơ đưa hoa tay ông Nghiêm, "Là con chọn hoa, và Lâm mới là hái nó, vì sợ làm tay con đau.”
Ánh mắt chạm , Kim Thơ nhanh chóng thu ánh mắt về phía ông Nghiêm, “Chân ba thế nào ạ?”
Ông Nghiêm tỏ vẻ khinh thường vỗ vỗ chân , “Không , chỉ trật khớp thôi, già gân cốt cũng yếu dần.”
Ông Nghiêm gật đầu, “Được , chúng , bữa trưa sẵn sàng , hôm nay nhà bếp làm thịt bò và tôm hùm, đều là những món con thích ăn, con thường xuyên đến đây ăn đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/diu-dang-ben-em/chap-11-toi-se-khong-vi-anh-ma-sinh-con.html.]
Kim Thơ một tiếng cùng Lê Giang Lâm lượt đẩy xe của ông Nghiêm nhà. Đến nơi ông liền gọi đặc biệt tìm chiếc bình hoa màu men mà ông yêu thích để cấm những đóa hoa mà Kim Thơ mang đến.
Biệt thự cổ của dòng họ Lê diện tích rộng và đều một khu vườn ở phía , biệt thự lớn chia làm ba gian, ông Nghiêm sống một ở gian nhà lớn, chỉ những dịp Tết đến, lễ hội, ở ba gian mới cùng gặp mặt, thông thường hai trai của Lê Giang Lâm cũng sẽ lượt tới đây cùng ông ăn cơm, hôm nay Lê Giang Lâm cùng Kim Thơ trở về nên ông Nghiêm cho nào khác tới.
Trên bàn đầy đủ các món ăn. Kim Thơ đang bên cạnh ông Nghiêm, Lê Giang Lâm vốn dĩ ở phía bên của ông nhưng ông vội vàng liếc một cái, thế là Lê Giang Lâm liền qua kế bên cạnh vợ .
Kim Thơ gắp một miếng thịt bò bỏ bát của ông, ông vui vẻ ăn, đó bắt đầu hỏi Lê Giang Lâm và Kim Thơ làm việc. Gần đây Kim Thơ nhận việc làm trong chi nhánh của tập đoàn NIP để học hỏi kinh nghiệm, còn Lê Giang Lâm phụ trách bộ NIP và WOsan. Tuy ông con trai thừa khả năng để quản lý công ty, nhưng hai của Lê Giang Lâm vẫn cam tâm để yêu, ông lo rằng sự tranh dành ngu ngốc sẽ làm ảnh hưởng đến sự phát triển của WOsan.
“Công ty gần đây chuyện gì nghiêm trọng chứ, hai và ba của con làm gì sai trái ?”
Ông Nghiêm hề dấu giếm Kim Thơ khi về chuyện riêng tư của gia đình, vì ông luôn xem cô là con gái trong nhà, một thành viên trong gia đình họ Lê.
“Ba đừng lo lắng, con thể giải quyết việc của công ty.” Lê Giang Lâm nhàn nhạt đáp.
Ông hỏi thêm một về những dự án mới nhất của NIP, một trong đó là việc phát triển WOsan. Do nhiều về những dự án nên Kim Thơ chỉ tập trung ăn, hết đến khác ông Nghiêm và Lê Giang Lâm cứ lấy đũa gắp thức ăn bỏ đĩa cho cô.
Ăn no, cô đặt nĩa xuống, lấy khăn lau miệng, chợt ông Nghiêm căn dặn Lê Giang Lâm.
"Mọi thu xếp xong công việc, rảnh rỗi vài ngày đưa Thơ Thơ hưởng tuần trăng mật , kết hôn ba tháng mà vẫn đưa con bé nơi nào nghỉ ngơi."
Lê Giang Lâm rủ mắt ậm ừ gì, Kim Thơ vội vàng , "Thưa ba, ngày thường bận rộn với công việc, nhưng ngay khi thành công việc là Lâm liền về nhà với con, con nghĩ chúng con nên lãng phí thời gian để ngoài hưởng tuần trăng mật làm gì. Bây giờ, hơn hết là nên ở nhà, chỉ cần hai ở chung với thì sẽ là tuần trăng mật ngọt ngào nhất đó ạ."
Ông Nghiêm mỉm Kim Thơ, vốn dĩ ông đang lo lắng về chuyện . Dù gì đây cũng là cuộc hôn nhân thương mại mà hai đứa trẻ hề , cho nên vấn đề tình cảm với là khả năng, vả con trai ông còn là bận rộn với công việc, ngày cưới điều thời gian để hưởng tuần trăng mật cùng Kim Thơ. Kim Thơ là một cô bé nuông chiều từ nhỏ, chịu uất ức khi cưới một yêu còn thể tuần trăng mật ngày cưới chắc chắn cô sẽ cảm thấy thoải mái, vợ chồng vì thế sẽ hòa thuận với . Bây giờ Kim Thơ như ông cũng thở phào nhẹ nhõm hơn nhiều.
Gương mặt ông Nghiêm giãn , nắm tay Kim Thơ dặn dò ân cần, "Hai đứa cưới ba tháng , dự định khi nào sinh con? Giang Lâm thường bận công việc nhiều thời gian cùng con du lịch, nếu trẻ con thì ngôi nhà sẽ vui vẻ và sinh động hơn nhiều."
"...... "
Cô và Lê Giang Lâm thật sự nghĩ tới ông Nghiêm hỏi về vấn đề , cô trả lời thế nào mà Lê Giang Lâm, mặt biểu cảm như thể chuyện liên quan gì đến .
Kim Thơ ngượng ngùng c.ắ.n môi vì ánh mắt háo hức chờ m.ô.n.g của ông Nghiêm vẫn đang , chân cô gầm bàn hếch lên đá chân Lê Giang Lâm. Anh ngước mắt lên cô, một lúc thong thả , “Thơ Thơ và con sẽ cố gắng hết sức.”
Kim Thơ trợn mắt kinh ngạc đó là nghẹn ngào Lê Giang Lâm.
Ý của là gì? Cái gì mà cố gắng hết sức? Còn lâu nha, sẽ vì mà sinh con.